Cùng lúc đó, Phan Tuyết Thuần mang theo mấy tên dị nhân đi tới khu vực độc chướng.
"Vẫn là thuốc giải của vị Luyện Dược Đại Sư trong gia tộc dùng tốt, so với thuốc giải vừa rồi mua trong thành thì hiệu quả hơn nhiều!"
Phan Tuyết Thuần cất lời phàn nàn!
Nàng vừa rồi thật sự là bị hố lớn!
Bên cạnh Diệp Minh trông thấy bộ dạng tiểu thư như vậy, liền thở dài lắc đầu:
"Tốt rồi, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ là được."
Trong lúc mọi người đang đi tới.
Bỗng nhiên, Diệp Minh quay phắt về phía sau rồi khẽ quát một tiếng!
"Ai!"
Thấy vậy, tất cả mọi người là sững sờ!
Sau đó đều quay đầu nhìn về phía sau!
Không có người nào a...!
Nhưng là!
Khoảnh khắc tiếp theo!
Liền trông thấy Diệp Vân Dật đang dùng hai tay ôm phần gáy, ung dung chậm rãi bước ra từ sau một cái cây rậm rạp.
Khuôn mặt thì nở nụ cười như không phải cười nhìn bọn họ..
Thật đúng là có người!
Không hổ là cường giả Kim Cương sơ kỳ, khoảng cách xa như vậy, đều có thể cảm nhận được là có người.
Bọn hắn nhìn về phía Diệp Minh với ánh mắt sùng bái.
Sau đó, đều nhìn về Diệp Vân Dật, trong mắt mang theo địch ý!
Tên kia ở chỗ này làm gì?!
Đối diện, Diệp Vân Dật cũng nhìn lại đối phương, khóe miệng mỉm cười.
Đám người kia, sao giống như đang chuẩn bị nghênh địch vậy?
Nếu không phải là hắn chủ động hiện thân, mấy tên cùi bắp này sao có thể phát hiện ra mình?
Chê cười!
Bên này, Diệp Minh cũng nhìn Diệp Vân Dật, sau đó nhìn về tinh hạch trên tay đối phương.
Lập tức liền minh bạch Diệp Vân Dật tới nơi này làm gì, chính là để kiếm những viên tinh hạch kia.
Khoảnh khắc sau đó!
Diệp Vân Dật liền cúi người xuống!
Xôn xao!
Một động tác này, để cho đám người Phan Tuyết Thuần lập tức trở nên cảnh giác.
Tên này, muốn làm gì?!
Sau đó liền thấy.
Diệp Vân Dật đem một viên tinh hạch Hoành Kim sơ kỳ dưới chân nhặt lên.
Tiếp đó là lau chùi bụi đất dính xung quanh, rồi cất vào cái túi mang theo bên người!
Mọi người: "..."
Cmn, ngươi phản ứng như vậy làm gì!
Không phải chỉ là một cái tinh hạch Hoàng Kim sơ kỳ thôi sao?
Trong nháy mắt, mọi người cũng suy đoán đại khái.
Cấp độ của tiểu tử này cũng không cao a.
Phan Tuyết Thuần nhìn Diệp Minh, Kim Cương cường giả như Diệp thúc thúc, căn bản khinh thường những viên tinh hạch này.
Nhưng là nếu không có thực lực, thì cũng không thể đi vào độc chướng!
Vậy nên cấp độ của hắn chắc cũng là cấp bậc Hoàng Kim.
Về phần có thể đi đến nơi đây, không sai biệt lắm là đã sử dụng giải độc đan!
Mới có thể chống đỡ hắn đi tới nơi đây!
"Chúng ta không cần quan tâm đến hắn."
Diệp Minh trong lòng cũng đưa ra suy đoán.
Phân loại Diệp Vân Dật vào loại không mang tới uy hiếp.
Phan Tuyết Thuần nghe thấy Diệp Minh nói vậy, liếc nhìn Diệp Vân Dật một cái.
(DG: ông tác giả xài từ bó tay thật, nãy giờ chỉ có 2 nhóm người, mà suốt ngày xài từ nhìn nhau với liếc nhìn nhau)
Gia hỏa này!
Vô duyên vô cớ xuất hiện, làm chậm trễ tiến độ của bọn họ!
Chỉ có điều, cũng không gây ra ảnh hưởng quá lớn.
Lập tức bọn hắn không quan tâm Diệp Vân Dật nữa, mà tiếp tục đi sâu vào bên trong độc chướng.
Híz-khà-zzz!
Sau một khắc!
Mấy đầu Thiết Giáp Hạt Tử lao ra!
Con nào con nấy đều to như con bê!!
Toàn thân được bao bọc thiết giáp!
Đôi càng thì phát ra hàn quang lạnh lẽo!
Cái đuôi nó cũng giống như vậy!
Chỉ có điều, trên chóp đuôi của nó còn mang theo nọc độc màu vàng!
Thoạt nhìn, có vẻ là kịch độc!
"Độc trùng Hoàng Kim trung kỳ!"
Phía sau, một tên dị nhân Hoàng Kim thốt ra một câu.
Lập tức mọi người trở nên cảnh giác!
Keng!
Theo một tiếng rút kiếm vang lên!
Diệp Minh liền xông ra ngoài!
Vừa đối mặt!
Một con Thiết Giáp Hạt Tử đã bị chém đầu!
Những con Thiết Giáp Hạt Tử khác nhìn thấy đồng loại bị giết, trong nháy liền mắt bị chọc giận.
Sau đó liền lao về phía Diệp Minh!
"Muốn chết! "
Diệp Minh thân hình lưu chuyển!
Tiếp đó đi tới trước mặt một đầu Thiết Giáp Hạt Tử, đâm ra một kiếm!
Thanh kiếm đâm thẳng vào mắt nó!
Xèo...Xèo!
Thiết Giáp Hạt Tử thống khổ kêu lên một tiếng!
Cái đuôi nó thì đâm tới Diệp Minh!
Vù!
Thanh âm rít gió vang lên!
Diệp Minh nghiêng đầu sang một bên!
Sau đó rút thanh kiếm từ trong mắt nó ra!
Một viên tịch hạch Hoàng Kim cũng rơi xuống rồi lăn về phía xa!
Bịch!
Âm thanh thi thể rơi xuống nặng nề vang lên lần nữa!
Kế tiếp!
Diệp Minh thân hình như lưu quang tiếp tục lao lên!
Còn dư lại một hai con Thiết Giáp Hạt Tử cũng được giải quyết!
Một bên khác, Phan Tuyết Thuần và những người khác nhìn tràng diện này.
Hai mắt mở lớn, cả người trở nên hưng phấn!
Thật lợi hại!
Đây chính là thực lực cấp Kim Cương a!
Xa xa!
Diệp Vân Dật cũng thấy được động tác của Diệp Minh.
Khóe miệng nở nụ cười!
Kim Cương sơ kỳ!
Cũng giống như trình độ của Triệu Khanh!
Khả năng còn không bằng Triệu Khanh cũng nên!
Quá chậm, lực đạo cũng không đủ!
Hắn vừa suy nghĩ vừa đem những viên tinh hạch Hoàng Kim vừa rồi rơi xuống nhặt lên!
Nhặt đồ có sẵn, cảm giác thật không sai!
Diệp Vân Dật đã bắt đầu thích cảm giác này!
Bên này, Phan Tuyết Thuần trông thấy Diệp Vân Dật đem tinh hạch nhặt lên, liền cảm thấy khó thở!
Nàng đang chuẩn bị nói chuyện thì bên cạnh, Diệp Minh nhìn tình huống xung quanh rồi nói:
"Ở đây đã tụ tập rất nhiêu độc vật đẳng cấp cao. Xem ra, khoảng cách tới trung tâm đã càng ngày càng gần!"
"Đi, chúng ta cần phải tăng tốc lên, dù sao giải độc đan cũng chỉ có tác dụng trong thời gian nhất định. Sau khi vào đó, chúng ta còn cần thời gian để ra ngoài nữa."
Diệp Minh ra lệnh một tiếng, mọi người bên cạnh liền gật đầu.
Đúng vậy, giải độc đan có tác dụng trong thời gian nhất định a.
Lập tức, cả đám tiếp tục đi về phía trước!
Bên này.
Diệp Vân Dật thấy bọn họ vội vàng rời đi, liền bước nhanh tới mấy con Thiết Giáp Hạt Tử vừa bị chém chết!
Sau đó lấy tinh hạch ra.
Ngay cả tuyến độc cũng lấy đi ra.
Những con trùng độc này, ngoài tinh hạch, thì tuyến độc của nó cũng có ích, về phần những thứ khác, thì không có tác dụng gì lắm.
Lập tức, lại mấy cái Hoàng Kim trung kỳ tinh hạch tới tay!
Vừa rồi đi cách đó không xa, bỗng nhiên Phan Tuyết Thuần quay đầu lại, thấy được động tác của Diệp Vân Dật!
Khóe miệng trở nên co giật!
Bàn chân không tự giác mà giẫm một cái!
Cái gia hỏa không biết xấu hổ này này!
Đây là dị thú mà bọn hắn giết!
Là bọn hắn giết a!
Ngươi cứ như vậy mà ăn hôi sao?!
Ngươi thấy vậy mà xem được sao?!
Lập tức, nàng nhịn không được nữa, liền quay trở lại chỗ Diệp Vân Dật.
"Ngươi, có biết trung tâm độc chướng ở đâu hay không?!"
Phan Tuyết Thuần nghĩ, tên này cầm đồ của mình, tự nhiên sẽ cung cấp một ít tin tức cho mình!
Ừ?
Diệp Vân Dật nhìn nàng, nha đầu kia, lớn lên thật xinh đẹp, bất quá có chút hung hăng vênh váo, nhưng mà không sao cả.
Hắn thích nhất là dạy dỗ những loại tính cách như vậy!
Sau đó liền trưng ra ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc rồi nói:"Ngươi không nhìn ra, ta là đang đi theo các ngươi sao?"
"Ta nếu biết rõ ở đâu? Còn cần đi theo các ngươi làm gì?"
"Ngươi có bị ngốc không?!"
Phan Tuyết Thuần: "…"
Ngươi nói ai ngốc?!
A...?!
Mẹ nó!
Ngươi, cái tên thực lực thấp kém này, chỉ dám ở sau lưng bọn hắn lụm đồ!
Còn dám buông lời điên cuồng như vậy?!
Lão nương hôm nay sẽ dạy cho người một bài học!
"Tiểu thư! "
"Bên này hẳn là hướng đi tới trung tâm."
Diệp Minh thấy Phan Tuyết Thuần bị nghẹn khuất vì Diệp Vân Dật, liền cau mày.
Hắn nhìn Diệp Vân Dật, nếu không phải không muốn gây nên phiền toái, thì hôm nay tên này đã là vong hồn dưới kiếm của hắn!
Cảm thụ được ánh mắt của Diệp Minh.
Diệp Vân Dật nhìn qua, sau đó, tiếp tục trưng lên nụ cười vô hại trên mặt.
Chương 77 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]