Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 1006: Chương 1006: Cung Điện

Pháp Vương nhìn về hướng Artis, để xem xem liệu thiên tài thì sẽ như thế nào. Nhưng không ngờ Artis lại nhàn nhạt nói:

"Thật xin lỗi, ta không có hứng thú. Ta không muốn hao phí sức lực vào cái việc như thế này.”

Afra ngẩn ra, sau đó cô vội vàng nói:

"Ta quên mất, thật xin lỗi, là lỗi của ta, ngươi cứ chú tâm vào việc của ngươi là được rồi.”

Pháp Vương nhìn nhìn, đúng thật rồi, bà chị gái này chỉ kém hơn Hải Cơ có một chút mà thôi. Artis tùy tiện ăn vài ba miếng, sau đó hắ quay trở về cung điện của mình ngồi thiền. Artis bình tĩnh nhìn về phía trước, hắn tùy ý giơ ngón tay chỉ chỉ, chiếc chuông gió đang tùy ý bay theo gió bỗng ngưng lại trong phút chống, dừng ở trạng thái đình chỉ. Artis nhẹ giọng tự lẩm bẩm:

"Kì lạ, rõ ràng ngưng đọng thời gian của ta đã đạt tới mức được pháp tắc công nhận, vậy mà tại sao mãi pháp tắc thời gian vẫn không tới? Rốt cuộc là sai sót ở đâu cơ chứ?”

Không ngờ Artis lại là hệ thời gian, nhìn như này thì xem ra tinh thể thời gian của hắn không phải là do sau này cấy ghép vào. Bây giờ Artis đã có thể dùng ngưng đọng thời gian với lượng tiêu hao cực kì ít, tiết kiệm được dị năng. Nếu như so sánh với những dị năng khác thì nó đã phù hợp điều kiện để thành thần rồi. Dị năng thứ hai của Artis là hệ phong, bên này thì hắn đã thành thần. Vậy nên điều kiện như thế nào để có thể thành thần, trong lòng Artis hiểu rất rõ. Nhưng mà mãi pháp tắc thời gian vẫn không xuất hiện.

“Là do trình độ lĩnh ngộ của ta đối với pháp tắc chưa đủ sâu hay sao?”

Buổi tối.

"Cháu ngoan, cháu ngoan của ta.”

Một tiếng gọi nhẹ nhàng vọng vào trong tai của Artis. Artis nhẹ nhàng mở mắt ra, hắn vui vẻ nói:

"Gia gia.”

Bên ngoài cửa, có một lão giả đầu tóc bạc trắng, ánh mắt bức người, nhìn rất mạnh mẽ, vẻ mặt lại rất hiền từ. Thấy Artis đáp lại, hắn ta mới cười hi hi rồi bước vào trong cung điện của Artis. Phía sau lưng hắn ta là đại đế của đế quốc Dryman, Afta và còn có cả vài vị trưởng bối trong hoàng tộc. Hoàng thất của đế quốc Dryman chỉ có hơn 20 người, số lượng người cực kì ít ỏi. Mà thân phận của lão giả này là một người có bối phận ngang ngửa với Lôi Tát Đức, nhưng hắn ta không phải là đại đế. Không phải là do thực lực của hắn ta không đủ, mà là do hắn ta không có hứng thú, cũng chẳng có sức lực, địa vị của hắn ta ngang với thái thượng hoàng. Hắn ta tên là Adolf. Artis hỏi:

“Gia gia, ngươi mới từ cái chỗ huỷ diệt pháp tắc kia về phải không, ở đó như thế nào rồi?”

Adolf lắc đầu nói:

"Ở vị trí trung tâm của nó không ngờ lại là một cái vực sâu không thấy đáy. Ta cảm nhận được trong đó có nguy hiểm. Ngươi vẫn chưa trưởng thành, ta không dám đi một nước đi mạo hiểm tới thế.”

Trước đây đế quốc Dryman phát hiện ra một cái cấm địa, có khí tức của sự huỷ diệt pháp tắc truyền từ trong đó ra. Hắc Linh là người phát hiện ra nó đầu tiên, hắn ta cố gắng tiến vào, sau đó suýt mất mạng ở trong đó. Adolf dựa vào sức mạnh cực lớn của bản thân mà tiến được vào sâu bên trong, khi hắn ta gặp phải một vực sâu không đáy như vậy thì trong lòng hắn ta tràn ngập cảm giác nghi ngờ. Hắn ta là thần bảo vệ của đế quốc Dryman, hắn ta không thể mạo hiểm như vậy được. Adolf hiền từ nói:

"Hủy diệt pháp tắc thôi thì tính là cái gì đâu, ngươi mới chính là hy vọng của đế quốc Dryman chúng ta, hệ thời gian.”

Nếu như những sinh mạng bình thường mang hệ thời gian thì cũng chẳng được gì, chỉ khiến cho bản thân càng gặp thêm nhiều nguy hiểm mà thôi. Một khi bị phát hiện thì chắc chắn sẽ bị mở não ra. Kể cả ngươi có trốn thì ngươi cũng khó lòng có thể nắm giữ được những thứ huyền diệu của hệ thời gian, vì hệ thời gian là hệ khó nhất. Artis là hoàng tử của đế quốc, thân phận của hắn rất tôn quý, ai dám mở não của hắn ra chứ. Mà trong vũ trụ này, chủng tộc của Artis có thiên phú xếp trong top 3, hắn có thể lĩnh ngộ pháp tắc một cách cực kì dễ dàng.

Mặc dù chủng tộc của họ có thiên phú rất mạnh mẽ, nhưng mà tỉ lệ sinh sôi lại rất thấp. Vậy nên xác suất để trong chủng tộc xuất hiện 1 hệ thời gian là 1 phần tỉ tỉ mà thôi. Kể cả có đợi tới khu vũ trụ bị hủy diệt thì họ cũng khó có thể đợi được. Nhưng mà Artis lại là hệ thời gian, đây ngang với trúng thưởng lớn rồi. Thời gian là tối thượng, thế nên Afra mới nói Artis là thiên tài kiệt xuất nhất trong số họ, một thái thượng hoàng như Adolf cũng luôn mang vẻ hiền từ khi nói chuyện với hắn. Adolf chỉ vào đại đế của đế quốc Dryman đang đứng ở phía sau, như hận rèn sắt không thành thép mà nói:

“Cha của ngươi chính là một tên phế vật, không thể đứng lên nổi. Trong lịch sử của đế quốc chúng ta chưa từng tồn tại một tên phế vật tới như vậy, hơn 70 vạn năm mà hắn ta mới có được 9 đạo pháp tắc. Thế nên hy vọng của đế quốc chúng ta chỉ có thể trông chờ vào ngươi mà thôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!