Tam thân vương bị phế đi, hắn ta không còn quyền lợi của thân vương nữa, vậy hắn ta sẽ không còn quyền để truy nã ta nữa. Bất kể là có hay là không, hắn mà tiếp tục ở lại đế quốc Volsey thì chính là hắn đang chờ chết, Thời Tố nhất định phải chạy. Ở chỗ của Tam thân vương, sau khi Thời Tố trải qua đủ loại dày vò sống chết, thực lực mãi không chịu tiến bộ của hắn cuối cùng cũng tới lức nắm được đạo pháp tắc thứ 3. Đó là pháp tắc phòng ngự. Thời Tố biết rằng bết kể hắn chạy tới đâu đi chăng nữa, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị bắt. Cơ hội sống duy nhất của hắn chính là chạy tới đế quốc Dryman.
Đế quốc Dryman đã từng mời chào Thời Tố tới, dù sao thì truyền tống không gian cũng có tác dụng rất lớn. Nhưng mà Thời Tố là người trời sinh thích tự do, thế nên hắn không nhận lời. Hắn chạy trốn từ chỗ của Lôi Tái Nhân, hắn liền lao thẳng vào trong vòng tay của đế quốc Dryman. Đế quốc Dryman đã đồng ý với hắn là sẽ bảo vệ hắn. Adolf chỉ muốn nhanh chóng có thể đi tới chỗ của Tử La Lan, cái này vẫn phải dựa vào Thời Tố. Adolf nhàn nhạt nói:
“Đi tới chỗ của Tử La Lan.”
Vừa nhắc tới cái tên này, cả người Thời Tố đã run lên, hắn nghiến tới mức muốn nát hàm răng. Con mẹ nó chứ, người đàn bà thối tha đó, cô ta nên đi chết đi thì hơn. Thời Tố hoàn toàn không có gan để từ chối yêu cầu của Adolf, hắn bắt đầu xây dựng thông đạo không gian. Thành tựu mà Thời Tố đạt được ở phương diện truyền tống không gian là cao nhất, hắn đã đạt tới 73, hơn nữa hắn còn lĩnh ngộ được thêm 1 pháp tắc. Adolf lấy ra một viên dược màu xanh lam đưa cho Thời Tố. Dị năng của Thời Tố nhanh chóng khôi phục lại, giống như liên tục không dứt vậy. Bốn tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng Thời Tố cũng xây xong thông đạo không gian. Adolf tiến vào trước:
“Ngươi cũng đi theo ta đi.”
Khi hắn đi về còn cần Thời Tố nữa mà. Thời Tố đi theo sau với vẻ không tình nguyện chút nào.
“Tử La Lan.”
Vẻ mặt của Adolf hiền hòa chào hỏi. Tới cả Adolf cũng không dám tùy tiện đắc tội với Tử La Lan, đây chính là sức mạnh của nhân quả. Đôi mắt sâu của Tử La Lan sáng lên. Đạo nhân quả thứ hai. Khi xưa Tử La Lan thay đổi nhân quả của Trần Lạc, lúc đó cô ta cũng không biết rằng cụ thể đó là ai, cô ta chỉ động vào hai nhánh nhân quả dễ đụng vào nhất, có liên kết với Trần Lạc mạnh nhất mà thôi. Thời gian ngày càng gần, Tử La Lan mới biết được đạo nhân quả thứ hai là ai.
Đạo nhân quả thứ hai này không phải là Artis, mà chính là thái thượng hoàng của đế quốc Dryman, Adolf. Adolf coi Artis chính là hy vọng của đế quốc Dryman. Khi Artis thành thần thì cũng là lúc thọ mệnh của Adolf chấm dứt. Vậy Adolf sẽ cho phép có người còn tài giỏi hơn cháu trai bảo bối của hắn ta hay sao? Thời Tố đứng ở sau lưng Adolf, hắn lạnh nhạt nhìn vào Tử La Lan, chỉ hận không thể vung 1 phát tát chết cô ta. Nếu như hắn có thể đồng vu quy tận với cô ta thì Thời Tố sẽ làm ngay. Nhưng mà hắn không thể, cái này cùng lắm cũng chỉ khiến cho Tử La Lan chuyển thế mà thôi. Adolf để cho Thời Tố lui đi, sau đó hắn ta nói chuyện với Tử La Lan một chút rồi mới nói vào mục đích chính.
“Cháu trai của ta là hệ thời gian, là loại mà có từ ban đầu ấy. Hắn đã đạt tới mức độ có thể lĩnh ngộ được pháp tắc rồi, nhưng mà tới bât giờ vẫn chưa thành thần, có phải là do nó phải trải qua kiếp nạn gì đó hay không?”
Tử La Lan cười nhẹ nói:
“Nhân quả của ta cũng không phải là không thể giải được. Kể cả có là Adolf ngươi, nếu như ta chịu trả giá đắt thì ta cũng có thể ép ngươi vào chỗ chết. Nhưng mà muốn thành thần thời gian thì ta sợ là rất khó đó. Ta đã phải trải qua vô số kiếp nạn thì ta mới có ngày hôm nay, vậy nên muốn thành thần thời gian thì cũng phải như thế, chẳng qua là nó sẽ không khó tới mức như ta mà thôi.”
Adolf hít sâu một hơi, đúng thật là như vậy à. Adolf nhẹ giọng nói:
“Vậy ngươi có thể giúp ta tính thử xem, kiếp nạn của Artis sẽ là gì có được không. Ngươi có thể tính ra được cái đó không?”
Nếu như có thể biết trước thì hắn cũng có thể có chuẩn bị sớm hơn. Đôi mắt Tử La Lan sáng lên:
"Không cần phải tính, ta đã biết sẵn rồi. Kiếp nạn của hắn ta chính là Trần Lạc.”
…
Trần Lạc chính là kiếp nạn của Artis ư? Nếu như không phải là do Afra nhắc tới thì Adolf còn không biết tới người tên là Trần Lạc này đâu. Adolf trầm giọng nói:
"Vì sao lại là Trần Lạc vậy?”
Tử La Lan cười ha ha nói:
"Sau khi ngươi trở về thì ngươi sẽ biết lí do vì sao.”