Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 1011: Chương 1011: Bán Thần Từ Con Số 0

Lôi Tát Khôn thấp giọng nói:

“Đại đế nghi ngờ, viên tinh thể hệ thời gian này của Trần Lạc có cũng là do có từ đầu.”

Đúng ra nét mặt của Adolf đang rất bình tĩnh, nghe tới đây, cơ thể hắn bỗng co rút lại, hắn ta thất thanh:

“Cái gì cơ, một tên có hệ thời gian từ đầu và cả hệ không gian ư?”

Lôi Tát Khôn gật đầu nói:

"Tên Trần Lạc này có được tinh thể hệ thời gian chưa bao lâu cả, vậy mà hắn ta đã khống chế được ngưng đọng thời gian. Đại đế nghi ngờ Trần Lạc có thể lên tới bán thần nhanh tới vậy là do hắn ta dùng gia tốc thời gian. Nếu không thì sao Trần Lạc có thể từ một tên thổ dân ở tinh cầu vắng vẻ mà có thể đạt tới mức bán thần trong thời gian ngắn như vậy được? Kể cả có là chúng ta đích thân bồi dưỡng đi chăng nữa mà muốn đi từ con số 0 tới bán thần cũng mất rất nhiều thời gian. Những người sau này mới sở hữu tinh thể thời gian gặp khó khăn tới mức nào trong việc lĩnh ngộ dị năng hệ thời gian thì ngươi cũng hiểu rõ đấy, vậy mà tên Trần Lạc này lại có thể lĩnh ngộ được ngưng đọng thời gian, thậm chí còn có thể có cả gia tốc thời gian nữa.”

Ánh sáng trong mắt Adolf biến mất một cách triệt để. Hắn còn biết nhiều hơn 1 chút nữa. Làm gì có chuyện hệ không thời gian có thể tồn tại một cách dễ dàng như vậy cơ chứ. Nếu thuộc tính thứ nhất mà ngươi sở hữu là hệ không gian thì xác suất để thuộc tính thứ hai là hệ thời gian sẽ nhỏ bé tới mức không tới 1 phần ngàn. Nó giống như hai mặt của nam châm vậy, hai bên bài trừ lẫn nhau. Lôi Tát Khôn tiếp tục nói:

"Nếu như chỉ có như thế thì cũng thôi đi, nhưng tên Trần Lạc này lại là người tham lam xảo trá, gan to hơn trời. Hắn ta dám làm loạn ở đế đô, đánh Lôi Tái Nhân trước mặt rất nhiều người, hơn nữa hắn ta còn nhổ mất cây ngộ đạo đem đi. Nếu như thật sự để hắn ta trưởng thành thì ngươi cảm thấy sự việc sẽ còn phát triển tới cái mức nào được nữa?”

Adolf mới chỉ nghe thấy Afra nhắc tới Trần Lạc, mà Afra lại biết không nhiều thông tin lắm. Tử La Lan nói Trần Lạc chính là kiếp nạn của Artis, thế nên Adolf đã sai người đi nghe ngóng tin tức của Trần Lạc rồi. Nhưng mà tin tức cũng không thể trở về nhanh được tới như thế. Nghe Lôi Tát Khôn nói như vậy, lúc này hắn ta mới nhận ra là Trần Lạc thật sự có khả năng là hệ thời không. Chưa nói về cách làm người của Trần Lạc, trong lòng Adolf đã nảy sinh sát ý rồi. Cháu trai bảo bối của ta chính là đệ nhất thiên hạ, nhưng mà đó chỉ dừng ở thời gian mà thôi. Một khi đứng trước không gian thì hắn chẳng đáng là gì cả. Mẹ nó chứ, nếu như Trần Lạc trưởng thành vậy thì lúc đó cháu trai của hắn còn tính là cái thá gì nữa? Adolf âm trầm nói:

“Vì sao ngươi chắc chắn tên Trần Lạc này có thể nắm giữ năng lực này chỉ trong 1 thời gian ngắn vậy, ngươi đã thử nghiệm qua hay chưa? Có khi Trần Lạc đã sống tới vài vạn năm thì sao?”

Lôi Tát Khôn nhàn nhạt cười:

"Chúng ta đã điều tra rõ ràng lai lịch xuất thân của tên Trần Lạc này rồi. Tên Trần Lạc này chỉ là một thổ dân ở một tinh cầu xa xôi, hành tinh mẹ của hắn ta từ đầu không hề có linh lực, thế nên năng lực của những người ở đó không thể thức tỉnh. Nhưng sau này có một tên cấp thần hệ hắc ám tên là Oboone chết ở quê hương hắn ta, dẫn tới dị biến, khiến cho hắn ta thức tỉnh dị năng. Những thông tin này đều có thể tra được, ngoài ra còn có 1 bằng chứng xác thực đó là 2 năm trước, Thời Tố đã tới quê hương của Trần Lạc. Hắn ta muốn tới đó đánh lén Trần Lạc, mà khi đó Trần Lạc mới chỉ là một tên cấp hoàng mà thôi.”

Hả? Tới Adolf còn không dám tin vào tai của chính mình:

“Vậy sao tên Trần Lạc đó vẫn chưa chết?”

Lôi Tát Khôn nói với giọng cảm thán:

“Hắn ta chạy thoát được đó, nghe thì có vẻ khó tin đúng không. Một tên cấp hoàng mà có thể chạy thoát khỏi tay một cấp thần hệ không gian như Thời Tố.”

Vẻ mặt Adolf như đang nghe chuyện cổ tích thiên phương dạ đàm vậy, như thế mà cũng có thể chạy được ư? Đây là cục diện mà chắc chắn sẽ chết mà. Trải qua kiếp nạn như vậy mà vẫn còn sống đã đủ để cho Adolf tin rằng Trần Lạc chính là hệ không thời gian. Lôi Tát Khôn nhìn thấy Adolf thất thần thì nhẹ giọng nói:

“Không thể giữ người này lại được, hắn ta có chứng nhận đại thần, thọ mệnh của hắn ta cực kì dài. Ý của đại đế chính là chúng ta sẽ liên thủ cùng nhau giết chết hắn ta.”

Adolf hồi thần lại, hắn chỉ lạnh giọng đáp một tiếng:

“Giết.”

Có Trần Lạc ở đây, Artis sẽ vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được. Tất cả ánh hào quang của Artis đều sẽ bị Trần Lạc che lấp hết mất. Lời Tử La Lan nói không sai, Trần Lạc chính là kiếp nạn của Artis. Adolf tự lẩm bẩm:

"Cháu trai bảo bối của ta, gia gia sẽ đích thân giệt trừ trướng ngại này đi cho ngươi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!