Gray ta đã là chó mạnh nhất rồi.
Trần Lạc chậm rãi đi ra ngoài:
“Cha thân yêu của bọn chúng chính là ta, nghe nói ngươi muốn đánh ta nhừ tử phải không?"
Gray nghe thấy âm thanh liền di chuyển ánh mắt, hướng chỉ của bàn tay cũng di chuyển theo, di chuyển được một nửa, tay đã bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Toàn thân Gray toát mồ hôi lạnh, không dám tin nhìn Trần Lạc.
Ngươi chính là cha thân yêu của bọn chúng sao?
Sinh bằng cách nào?
À, đúng rồi, là cha thân yêu.
Mẹ nó, tai họa này lại chạy đến với ta.
Gần đây Gray không có nhiều việc phải làm, có chuyện gió thổi mây bay gì cũng đều sẽ chú ý.
Trần Lạc này đã cho Tam Thân Vương hai cái tát trước đám đông, thậm chí Đại Đế còn đích thân chiêu mộ hắn.
Một kẻ to gan lớn mật, còn là bốn đạo pháp tắc, nhận được đại thần chứng nhận.
Gray chưa bao giờ nghĩ rằng mình là đối thủ của Trần Lạc.
Trong tình huống bình thường, trở thành thông gia với một người như vậy, cho dù Gray có đang nằm mơ cũng bị làm cho cười đến bật dậy.
Nhưng mà, thái độ của Đế quốc ngoài mặt là chiêu mộ, nhưng nói không chừng sẽ còn có chuyện khác xảy ra.
Lỡ như Đế quốc muốn giết Trần Lạc, chẳng phải bản thân sẽ gặp rắc rối sao?
Gray khó khăn nuốt xuống ngụm nước miếng, nói:
“Vừa rồi là ta ba hoa phét lác, thi đấu không tính, con của ngươi có thể rời đi.”
Một cấp Thần trước đám đông thừa nhận bản thân nói khoác, có thể tưởng tượng là đáng sợ như thế nào.
Trần Lạc cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cũng gặp được người dùng mạng 5G.
Trần Lạc hừ một tiếng:
“Vậy chúng ta tổ chức hôn lễ đi, hiện tại liền làm đi, đương nhiên, không thể nào là ở rể.”
Gray vội vàng xua tay:
“Cao quá không với nổi, với không nổi mà.”
Trần Lạc nheo mắt nhìn Gray:
“Xem ra ngươi là không muốn đồng ý, không sao, nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ đánh ngươi cho đến khi ngươi đồng ý.”
…
Đám người chỉ cảm thấy hai mắt mờ đi, sau đó Trần Lạc và Gray đã biến mất.
Cả hai xuất hiện trên một tinh cầu không có người ở, Gray kinh hãi nhìn Trần Lạc.
Cho dù hắn là cấp Thần, cũng khó có thể tưởng tượng ra lại có người có thể dễ dàng mang theo hắn di chuyển trên một phạm vi lớn như vậy.
Đôi môi run rẩy của Gray mấp máy:
“Đừng đánh ta, ta đồng ý.”
Cái gì? Âm thanh quá nhỏ, Trần Lạc biểu thị nghe không rõ.
Trần Lạc khẽ cười, nói:
“Ta cũng không khi dễ ngươi, ta sẽ sử dụng năng lực yếu nhất của mình.”
Thứ Nguyên chi nhận lao về phía Gray, Trần Lạc cũng coi như có kinh nghiệm, lập tức có thể tạo ra hàng trăm lưỡi đao.
Sắc mặt Gray tái nhợt, nếu bị đại lão bốn đạo pháp tắc này đánh, chẳng mấy chốc sẽ chết phải không?
Trước người Gray xuất hiện một cơn gió lốc tạo thành lá chắn năng lượng.
Thứ Nguyên chi nhận chỉ gây ra một số dao động nhẹ cho phong thuẫn().
()Phong thuẫn: tấm chắn bằng gió.
(*)Phong thuẫn: tấm chắn bằng gió.
Gray vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng bị đánh, nhưng không ngờ đòn tấn công này lại yếu đến thế.
Hiện tại Trần Lạc chỉ tiêu hao một lượng nhỏ dị năng Thứ Nguyên chi lực, còn chưa có pháp tắc nên một đòn tấn công vẫn rất yếu.
Trần Lạc cũng không quan tâm, điên cuồng sử dụng Thứ Nguyên chi lực.
Biết được thân phận của Trần Lạc, Gray căn bản không dám đánh trả nên vẫn đứng yên tại chỗ để bị đánh, dù sao cũng chỉ là cạo gió.
Trần Lạc cũng không biết trình độ lĩnh ngộ pháp tắc của Gray là bao nhiêu, nhưng hộ thuẫn phòng ngự trên người hắn mạnh hơn của Hồng Liên Lão Mẫu rất nhiều.
Trần Lạc chỉ cần dùng sức là có thể phá vỡ hộ thuẫn của Hồng Liên Lão Mẫu, nhưng của Gray, thậm chí Trần Lạc còn không thể tạo ra một sự chấn động dữ dội với nó.
Gray đau khổ cầu xin, nhưng Trần Lạc giả vờ không nghe thấy.
Sau hai giờ liên tục, ngoại trừ lúc đầu Thứ Nguyên chi lực được cải thiện một chút thì sau đó nó lại trì trệ không tiến.
Bất kể có đánh như thế nào, Thứ Nguyên chi lực đều không có tiến bộ.
Là vì số lần ta đánh vẫn chưa đủ sao?
Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng cũng không thể tìm được mấy người nữa.
Trần Lạc cau mày, lấy tinh thể Pháp Áo ra, ở đây có lưu giữ lại cảnh tượng lúc Vân Sơ Dương dạy bản thân.
Trần Lạc tiến vào dị năng, trực tiếp đi đến cảnh tượng Vân Sơ Dương giảng giải Thứ Nguyên chi lực.
Trần Lạc vừa xem vừa đánh.
Phần lớn lời nói của Vân Sơ Dương đều rất mơ hồ, dù sao pháp tắc Thứ Nguyên cũng không thể giải thích được bằng lời.
Đến cuối cùng, Vân Sơ Dương tùy ý nói.
“Thật ra, lĩnh ngộ được pháp tắc nào, thật sự có quan hệ với tính cách, người nhút nhát rất dễ lĩnh ngộ được loại pháp tắc phòng ngự, người dũng cảm cũng rất dễ dàng lĩnh ngộ được pháp tắc công kích.”
“Trần Lạc, ngươi cần thay đổi tính tình một chút, trở nên dũng cảm hơn, như này mới có thể dễ dàng lĩnh ngộ được pháp tắc công kích.”
“Ta lại cho ngươi hai ví dụ nữa, cái thứ nhất, là ta đã từng chứng kiến cuộc đời của một người phụ nữ yếu đuối, cô ấy vì cứu con của mình, đã dùng thân thể yếu đuối của mình nâng một tảng đá lớn lên.”
“Cái thứ hai, năm đó khi ta chưa lĩnh ngộ được pháp tắc yên diệt, ta ôm trong mình nỗi hận, quyết tâm đi tìm kẻ thù, trong lúc tức giận ta đã lĩnh ngộ được pháp tắc yên diệt.”