Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 1016: Chương 1016: 18 Triệu Tử Tinh

Chuyển đổi của pháp tắc Thứ Nguyên rất nhanh liền kết thúc.

Trần Lạc cảm nhận, trình độ lĩnh ngộ pháp tắc Thứ Nguyên là 32.

Vừa mới đạt tiêu chuẩn.

Lĩnh ngộ pháp tắc chỉ là bước đầu, muốn đạt đến đỉnh cao như hư không đi lại, còn rất dài.

Bây giờ cũng là cấp Thần sáu đạo pháp tắc, giống như Lôi Tái Nhân.

Trần Lạc cười nói:

“Ngươi đứng cho ngay ngắn.”

Ước chừng khoảng nửa giờ nữa trôi qua.

Gray thở hổn hển nằm trên mặt đất, da thịt bị bong tróc.

Trần Lạc mím môi, nếu như dùng toàn lực đánh Gray, muốn đánh chết cũng phải tốn hơn nửa giờ.

Đây là kết quả của việc bản thân ỷ vào có nhiều dị năng, ra đòn một cách bừa bãi.

Nếu muốn nhanh chóng giết chết cấp Thần nắm vững pháp tắc phòng ngự như Gray này, e là phải giống như Vân Sơ Dương, đã lĩnh ngộ toàn bộ pháp tắc công kích ở mức cực cao mới có thể làm được.

Mặc dù đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, trước đó khi đánh Hồng Liên Lão Mẫu, cũng phải đánh rất lâu mới có thể đánh chết, hiện tại, nhiều nhất cũng chỉ có mười phút.

Gray khẽ kêu lên, ngươi không phải là muốn dùng nhiều lực như vậy đấy chứ.

Trần Lạc cười nói:

“Ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi, chỉ khi ngươi bị thương nặng, người khác mới có thể dễ dàng tin tưởng.”

“Đợi lát nữa trở về, người khác không cần giải thích, nhưng có thể giải thích với con gái của ngươi một chút, ta cũng không muốn cuộc sống hôn nhân của chó con không hòa thuận.”

Trần Lạc xách Gray giống như xách một con chó chết, trở lại nơi đó với chó con, Gray lộ ra vẻ mặt khuất nhục().

()Khuất nhục: chịu nhục vì yếu thế.

(*)Khuất nhục: chịu nhục vì yếu thế.

Khi Cẩu Đầu Nhân nhìn thấy bộ dạng bị thương nặng này của Gray, trước tiên là bọn chúng sửng sốt, sau đó tất cả đều gầm lên.

“Tà Thần, hãy thả thủ hộ thần của chúng ta ra.”

Hàng chục Cẩu Đầu Nhân không sợ chết bay lên, lao về phía Trần Lạc.

Gray bị mang đi, Cẩu Đầu Nương vốn đang có chiến tranh lạnh với chó con cũng lập tức lao tới.

“Thả cha ta ra.”

Trần Lạc nhếch môi, cười tà ác mà nói:

“Đều cút hết đi cho ta, ngươi cũng không muốn cha ngươi bị ta đánh chết phải không?”

Gray rên rỉ:

“Tất cả dừng tay lại đi, không thấy ta đã trở thành con tin rồi sao?”

Trần Lạc thả Gray ra, Gray đưa con gái mình đến bên cũi chó, kể lại những chuyện đã xảy ra, cười lớn lấy ra một tấm Tử Tĩnh Tạp.

“Các ngươi cố gắng đi theo Trần Lạc, nhất định phải hầu hạ cha vợ Trần Lạc này thật tốt, hắn đã mang đến sính lễ giá trên trời, là 18 triệu Tử Tĩnh.”

Cẩu Đầu Nương hoa mắt chóng mặt, 18 triệu, chúng ta thực sự có giá như vậy sao.

Lão Bát ở bên ngoài, đáng thương nói:

“Cha thân yêu, bọn chúng đều có hai, chỉ có ta là có một.”

Còn không phải sao, tổng cộng Gray chỉ mới bán được 18 cô con gái, nếu như mười chó con mỗi con một cô, rõ ràng là không đủ.

Lão Thập cũng háo hức trông mong nhìn Trần Lạc, hy vọng cha thân yêu cũng sẽ tìm cho nó một cô.

Trần Lạc tặc lưỡi, luôn có cảm giác như có người đang nội hàm ta.

Bỏ đi, cũng không cần thiết phải ưu ái cái này hơn cái kia.

Sau một giờ.

“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường.”

Gray không hiểu đây là loại phong tục gì, nhưng mà Trần Lạc bảo làm vậy, hắn cũng không dám nói gì thêm.

Dù sao thì tiền cũng đã tới tay.

Lão Lục mặt mày hớn hở dâng trà cho Trần Lạc:

“Cha thân yêu, kính ngươi trước một ly.”

Trần Lạc mỉm cười nhận lấy, đứa nhỏ lão Lục này, tính cách giống ta nhất, rất thông minh.

“Lão Lục làm tốt lắm.”

Lão Bát háo hức theo dõi, ta cũng muốn cha thân yêu khen ngợi.

“Đưa vào động phòng.”

Lão Bát chợt nảy ra một suy nghĩ:

“Cha thân yêu, ngươi vào trước đi.”

Sắc mặt Trần Lạc tối sầm lại, đá lão Bát một nhát.

Đứa nhỏ ngốc này.

Trần Lạc không ở lại lâu, chờ khi ăn xong sẽ rời đi, không thể nào ở yên một chỗ quá lâu.

Thực lực của Gray vẫn còn hơi yếu nên Trần Lạc dự định tìm một vài đối thủ mạnh, ít nhất phải có bốn đạo pháp tắc, để tiến hành luyện tập.

Thu hoạch thêm được gì sẽ yên tĩnh suy ngẫm một lúc.

Tinh cầu Nhân Ngư.

Sau khi Nữ hoàng Nhân Ngư Olivia đem bản thân hiến tế, dù tuổi thọ của cô còn bao nhiêu đi chăng nữa, cũng sẽ phải chết.

Olivia sờ sờ mái tóc của Ngưng Sương, mỉm cười nói:

“Con gái, hi vọng sau này ngươi trở nên mạnh mẽ, có thể khiến chủng tộc của chúng ta trở nên tốt hơn.”

Olivia giống như hoa tuyết, hòa tan vào cơ thể Ngưng Sương, bản thân liền biến mất từng chút một.

Ngưng Sương ngây người, hai mắt sưng đỏ, mặc dù cô và Olivia mới quen biết nhau vỏn vẹn được một ngày, nhưng Ngưng Sương vô cùng cảm động trước hành động hy sinh bản thân để truyền lại cho đời sau này.

Ngưng Sương được bao bọc bởi một tầng băng hồn phách mộng ảo màu xanh lam, những lớp băng hồn phách này đều là pháp tắc lĩnh ngộ của Olivia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!