Bởi vì Trần Lạc chỉ có thể lĩnh ngộ được quay ngược thời gian một cách tốt nhất trong tình huống tuổi thọ bị sụt giảm vì để cứu mạng mình mà thôi.
Đương nhiên cũng có thể lĩnh ngộ được thời gian gia tốc, chỉ là còn phải xem khả năng cảm ngộ của Trần Lạc.
Trần Lạc trực tiếp đưa bản thân tiến vào trong vòng xoáy thời gian, cảm giác được thời gian trôi qua nhanh chóng.
Mễ Phạn bấm ngón tay tính toán:
“Chỉ tạo ra vòng xoáy thời gian này từ hư không đã tiêu hao toàn bộ dị năng của ta, cũng không thể tạo ra thứ gì tốt hơn nữa.”
“Chờ khi ta thực sự trở thành Thần, mới có thể chế tạo ra một loại thời gian chi linh giống như Hỏa chi Tinh Linh, thậm chí còn tốt hơn nữa, giúp Trần Lạc lĩnh ngộ được thời gian.”
“Nếu một cái không đủ thì hai cái, nếu hai cái không đủ thì mười cái, bây giờ vẫn là vĩnh viễn không đủ.”
Tất nhiên có tồn tại thứ gọi là thời gian chi linh, nhưng cũng giống như tinh thể hệ Hỏa và tinh thể hệ thời gian, tinh thể hệ Hỏa rất dễ có được nhưng tinh thể hệ thời gian lại rất khó gặp.
Ngàn vạn năm cũng chưa chắc sẽ xuất hiện thời gian chi linh, nhưng sau khi Mễ Phạn thăng cấp thì có thể tạo ra từ hư vô.
Trong vòng xoáy thời gian, Trần Lạc vẫn luôn sử dụng quay ngược thời gian để chống lại thời gian gia tốc.
Ở nơi này, Trần Lạc chỉ có thể tự mình pha trà ngộ đạo.
Hai ngày sau, luyện tập không ngừng nghỉ đã mang lại cho Trần Lạc một vài lĩnh ngộ mơ hồ.
Giữa các tinh cầu, một phi thuyền màu hồng nhanh chóng bay ngang qua.
Bên trong phi thuyền, có một cô gái mặc váy màu hồng đang uống trà với vẻ mặt âm trầm.
Tâm tình Caroline cực kỳ không tốt, trước đó một tháng đã đến nơi của Vưu Kim, vất vả mà không đổi lấy được gì, thậm chí một chút trà ngộ đạo cũng không có được.
Một vòng sáng trắng lóe lên, lúc đầu Caroline không để tâm, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô cảm thấy ở nơi đó không đơn giản như vậy.
Caroline tin vào trực giác của mình, lại quay trở lại.
Sau khi thận trọng tới gần, Caroline nhếch miệng, để xem ta đã tìm thấy ai.
…
Ở bên ngoài vòng xoáy thời gian, Caroline đang nhìn vào bên trong với vẻ nghi ngờ. Đây là cái gì vậy, vì sao Trần Lạc lại ở bên trong đó, hơn nữa thì trông dáng vẻ của hắn còn giống như đang cảm ngộ nữa. Khóe miệng Caroline nhếch lên, một đạo ấn ký tinh thần trực tiếp đi thẳng vào trong cơ thể Trần Lạc. Caroline cười, để xem lần này ngươi sẽ thoát khỏi lòng bàn tay ta như thế nào. Caroline sờ sờ cằm, nên xử lý tên Trần Lạc này như thế nào đây ta? Đánh chết hắn ta à? Chuyện này không hiện thực chút nào cả, ít nhiều gì thì hắn ta cũng là cấp thần với 4 đạo pháp tắc. Tên này đê tiện như vậy, hắn ta mà bị thương nhẹ là cũng chạy mất tiêu rồi.
Không cần thiết phải đắc tội thẳng mặt hắn, nhưng mà hắn đã bị ta hạ ấn ký tinh thần, vậy thì ngang với việc vị trí của hắn ta đã bị ta nắm trong lòng bàn tay rồi. Khóe môi Caroline nhếch lên. Lúc cần thiết thì ta có thể bán thông tin này cho đế quốc Volsey. Trong lòng Trần Lạc thầm cảm nhận được có 1 người đang tiến lại gần hắn, hắn mở mắt ra nhìn. Trần Lạc cũng không quan tâm lắm, qua lần đánh lộn này thì hắn cũng hiểu được cấp thần chịu đòn tốt tới mức nào rồi. Nhìn Caroline mặc bộ váy dài màu hồng phấn, mái tóc màu hồng phấn đang đứng trước mặt, Trần Lạc bất ngờ nói:
“Là ngươi à.”
Trần Lạc từng gặp qua Caroline ở chỗ của Vưu Kim, Vưu Lý cũng từng giới thiệu với hắn rằng đây là một đại lão hệ tinh thần với 6 đạo pháp tắc. Nhìn vẻ ngoài thì giống một cô gái nhỏ, nhưng trên thực tế thì đây là một lão yêu bà rồi. Mẹ nó chứ, khi đó hắn tiến vào huyễn cảnh do Caroline tạo ra, coi sâu róm thành lá trà ngộ đạo rồi đem 1 đống về. Caroline cười ngọt ngào nói:
“Anh Trần Lạc, trùng hợp thật đấy, lại có thể gặp được ngươi ở đây.”
Cái miệng kia cũng ngọt ra phết. Caroline thấy Trần Lạc không ngừng dò xét trên hai bàn tay của cô, cô che miệng cười.
"Anh Trần Lạc, ngươi nhìn tay của ta làm gì vậy. Tay của ta đẹp đúng không, vậy ngươi xem cho kỹ vào đi này.”
Caroline vẫy vẫy hai bàn tay như đang trêu tức ở trước mặt Trần Lạc.
“Nghe nói ngày hôm đó anh Trần Lạc sử dụng ngưng đọng thời gian để giữ chân Lôi Tái Nhân lại, sau đó cướp nhẫn không gian của hắn ta đi, nghe là đã thấy không có cách gì để cản được ngươi rồi. Chẳng nhẽ ngươi nghĩ ta sẽ ngu ngốc tới mức biết ngươi có chiêu này mà còn đem theo nhẫn không gian rồi tiếp cận ngươi hay sao? Người ta tích được chút tiền riêng cũng không dễ dàng gì nha.”
Mỗi câu mà Caroline nói đều gọi Trần Lạc là anh Trần Lạc, trong lòng Trần Lạc bỗng nảy sinh một cảm giác thân thiết tới lạ. Hình như có cái gì đó không đúng lắm thì phải. Trước đây hắn bị Caroline khiến cho phải chịu thiệt, Trần Lạc mà là kiểu người sẽ chịu bị thiệt hay sao? Nhưng mà lần này Caroline tới đây với hai bàn tay trống không, cô không hề đeo nhẫn ở trên tay. Suy nghĩ bị nhìn thấu, Trần Lạc buồn bực gãi gãi đầu. Đúng vậy, chiêu này hắn từng dùng qua rồi, vậy nên chắc chắn người khác sẽ đề phòng, nhưng mà vật như nhẫn thì nên đem theo bên mình mọi lúc mọi nơi chứ nhỉ? Cô ta giấu ở đâu rồi?