Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 1027: Chương 1027: Động Thủ

Vân Sơ Dương bị dọa cho giật mình. Chẳng nhẽ quan hệ của ta và Trần Lạc bị bại lộ rồi hay sao?”

Adolf nói:

“Nếu như lần này thất bại, nhất định sẽ khiến cho trong lòng Trần Lạc nảy sinh cảnh giác, dẫn tới việc những hành động của chúng ta sau này đều rất khó đạt được hiệu quả. Dinah, ngươi hãy tiếp nhận thôi miên, xóa đi phần ký ức khi nãy của ngươi, chỉ cần ngươi biết ngươi phải động thủ với Trần Lạc là được rồi.”

Vạn nhất Dinah thất bại, khi đó Dinah cũng không biết chuyện kẻ đứng sau vụ việc này chính là Adolf và Lôi Tái Đức, như vậy thì sẽ không lo mọi chuyện bị lộ. Dinah ngẩn ra, cô ấy không dám từ chối.

“Anh Sơ Dương, sau khi mọi chuyện kết thúc, ngươi nhớ nhắc cho ta nhớ lại nha.”

Vân Sơ Dương mỉm cười, nhưng trong lòng hắn thầm lẩm bẩm, không biết liệu tên Trần Lạc đó có chống lại nổi mỹ nhân kế lần này hay không đây?

“Nói, ngươi có phải là gián điệp do lão Lôi phái đến không?”

Trần Lạc đang đứng bên bờ sông ở một tinh cầu bình thường thì vô tình phát hiện ra một con bọ cánh cứng màu đen có kích cỡ bằng ngón tay, hắn lập tức sinh lòng cảnh giác.

Tiểu Hắc Tử này cứ quanh đi quẩn lại bên cạnh ta, thật sự rất khả nghi.

Trần Lạc lập tức bắt đầu thẩm vấn nó.

Trần Lạc sử dụng không gian chi lực nâng Tiểu Hắc Tử lên và để nó lơ lửng giữa không trung.

“Rốt cuộc là ngươi có nói cho ta biết hay không?”

Tiểu Hắc Tử bất lực không nói nên lời, kịch liệt vùng vẫy.

“Không nói phải không, ta sẽ đánh cho ngươi một trận đến khi nào ngươi nói thì thôi.”

Tiểu Hắc Tử bị không gian cắt đứt phân làm đôi, không thể di chuyển cho đến khi chết.

Trần Lạc gãi gãi đầu, có khả năng là do ta nghĩ nhiều rồi.

Hừ, dù sao thì hiện tại ta cũng đã bị định vị được rồi, vậy nên chú ý cẩn thận một chút cũng không quá đáng phải không?

Dị năng thời gian được khôi phục, Trần Lạc lại cố gắng thêm lần nữa thử xóa bỏ đi dấu ấn tinh thần.

Thời gian không thể trì hoãn quá lâu, càng trì hoãn càng khó quay lại.

Đây đã là lần thứ năm, Trần Lạc nghiến răng nghiến lợi, lần này nhất định phải thành công.

Trần Lạc không thử nghiệm ngay lập tức mà ngồi khoanh chân, pha một tách trà ngộ đạo, cẩn thận nhớ lại thời gian gia tốc ở Bỉ Ngạn Chi Hoa, cùng với thời gian gia tốc bên trong vòng xoáy thời gian.

Cẩn thận quan sát nguyên lý quay ngược thời gian, bản thân đã thực hiện nó như thế nào và nên làm như thế nào mới có thể trở nên tốt hơn.

Dưới sự hỗ trợ thúc đẩy của hai thứ là “phải chết rồi” và trà ngộ đạo, lần trước Trần Lạc đã có đột phá.

Rất lâu sau, Trần Lạc thở dài, vẫn là không được sao?

Nhìn dòng sông chảy dài không ngừng, Trần Lạc lặng lẽ ngẩn người.

Đột nhiên, có một linh cảm xoẹt qua.

Đời trước, sau khi ta học được hư không đi lại, có một khoảng thời gian ta bị mắc kẹt ở một điểm nào đó, rất khó đột phá, sau này bởi vì vô tình cảm nhận được sự tồn tại của tọa độ không gian, vậy nên sự lĩnh ngộ hư không đi lại mới một bước tăng vọt.

Mượn sức mạnh của tọa độ không gian làm điểm tựa, giống như hai vách núi cách xa nhau ba mét, ngươi rất khó có thể ngay lập tức nhảy qua.

Nhưng nếu có một điểm trụ lực ở giữa thì có thể dễ dàng đột phá.

Trong không gian có các tọa độ không gian, nhưng không thể nhìn thấy, cũng không thể chạm vào được, chỉ có thể dựa vào cảm giác để dần dần làm quen với sự tồn tại của tọa độ không gian.

Trải qua nhiều lần luyện tập, việc cảm giác được các tọa độ không gian đã trở thành bản năng.

Như vậy, liệu thời gian có tồn tại các điểm thời gian không?

Nếu như có thể cảm nhận được và mượn dùng sức mạnh của nó, nhất định sẽ có đột phá lớn trong hệ thời gian.

Lĩnh ngộ pháp tắc chính là dùng sức mạnh của mình làm vật dẫn để mượn sức mạnh của trời đất.

Trần Lạc lập tức cố gắng cảm nhận sự tồn tại của các điểm thời gian, thời gian cũng cần được đặt vào trong không gian, không thể tồn tại đơn lẻ.

Khi đó việc nắm vững không gian cũng có ích cho thời gian.

Trần Lạc không sử dụng quay ngược thời gian, mà chỉ là sử dụng dị năng trong thời gian ngắn để di chuyển trong không gian.

Trong đầu hiện lên một loại cảm giác không giống nhau, nếu như không phải có trà ngộ đạo trợ giúp Trần Lạc tiến vào trạng thái không linh, Trần Lạc có lẽ đã không thể cảm nhận được.

Trần Lạc cực kỳ phấn khích, đã tìm thấy chưa?

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, Trần Lạc bắt đầu quay ngược thời gian, sử dụng dị năng thời gian để xuyên qua điểm tựa này và truy tìm dấu ấn tinh thần.

Thành công!

Lần này, không quá khó để xóa đi dấu ấn tinh thần của Caroline.

Trần Lạc nhảy dựng lên, ta thật sự đúng là một thiên tài.

“Đã có một bước đột phá lịch sử về thời gian, không chỉ là quay ngược thời gian, mà thời gian đình chỉ, thời gian gia tốc cũng đều có đột phá.”

Chỉ là hai cái sau không lớn bằng cái trước.

Trần Lạc khó giấu được niềm vui sướng, chuyện hắn muốn làm bây giờ chính là cảm nhận được nhiều các điểm thời gian hơn nữa giống như hư không đi lại, và làm thế nào để có thể mượn dùng sức mạnh của các điểm thời gian một cách tốt hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!