Sau đó có bùm một tiếng, một vụ nổ oanh tạc đã xảy ra.
Trần Lạc nheo mắt, suy nghĩ một lát, nhưng cũng không chạy trốn.
Ta đang mặc trên người bộ giáp của Thân Vương Lôi Tái Nhân, bộ giáp này trước đó đã được chứng minh rằng nó cũng có khả năng kháng độc rất cao.
Nếu như không may ta bị thương, ta có thể sử dụng quay ngược thời gian, khôi phục lại cơ thể của mình.
Có đôi lúc nếu như không ép buộc bản thân, sẽ không thể biết được tiềm năng của mình tới đâu.
Nếu như ta bị thương, nói không chừng có thể nhanh chóng lĩnh ngộ được pháp tắc quay ngược thời gian.
Mễ Phạn cũng không cảnh báo với ta là sẽ có nguy hiểm.
Trần Lạc vẫn rất coi trọng Dinah, khả năng tự bùng nổ của cô cũng không tính là lợi hại, chỉ là khiến bộ giáp của Lôi Tái Nhân bị phủ đầy nọc độc.
Nọc độc ăn mòn bộ giáp một cách mãnh liệt, giống như axit sunfuric, khiến hầu hết các bộ phận của bộ giáp đều bị phân hủy.
Nhưng nó không xuyên qua được bộ giáp.
Trần Lạc tặc lưỡi, bộ giáp này thực sự đúng là trâu bò.
Nếu đã như vậy thì chỉ cần sử dụng quay ngược thời gian lên bộ giáp này, sau đó tiến hành luyện tập nhiều lần thì cũng không khác biệt mấy.
Thật là một người tốt, trước khi chết mà còn có cống hiến.
Thi thể của Dinah dần biến mất, chỉ còn lại một cái đầu xấu xí cùng với máu bay đầy trời.
Không gian giới chỉ dường như đã bị phá hủy trong lần tự hủy vừa rồi, Trần Lạc cũng không quá quan tâm.
Ta đã không còn là quỷ nghèo như trước nữa.
Vân Sơ Dương đã đợi hai ngày rưỡi nhưng vẫn không nhận được bất kỳ một tin tức nào từ Dinah.
Vân Sơ Dương nhẩm tính trong đầu, nghe Caroline nói, Trần Lạc đã nắm vững pháp tắc Thứ Nguyên.
Nhanh quá.
Những người khác không xác định được Trần Lạc đã lĩnh ngộ được pháp tắc không gian phụ trợ hay chưa, nhưng Vân Sở Dương còn có thể không xác định được sao?
Hắn chính là người đã tận mắt chứng kiến.
Sáu đạo pháp tắc, Dinah không giỏi chiến đấu trực diện lại bị Trần Lạc khống chế, sợ là cô đã bị giết chết rồi.
Vân Sơ Dương thở dài, hắn muốn nhắn nhủ Trần Lạc gần đây nên trốn xa một chút, nhưng lại không thể.
Khi Dinah đang bị thôi miên, bản thân dường như cũng đã bị đánh dấu một ấn ký tinh thần, có thể nói là đã bị giám sát.
…
Bên trong dị năng không gian.
Hải Cơ đang vuốt ve một khối nhuyễn ngọc màu đen trông giống như một viên đá, viên đá đó mang lại cho cô một cảm giác vô cùng kỳ dị.
Giống như giao tiếp bằng mắt, Hải Cơ vừa liếc mắt đã nhìn trúng, nhìn thì có vẻ rất bình thường nhưng Hải Cơ lại cực kỳ yêu thích.
Dưới sự vuốt ve không ngừng của Hải Cơ, hòn đá màu đen này dường như đang không ngừng khôi phục.
Hải Cơ đứng dậy với vẻ mặt nghi ngờ, trong thâm tâm luôn cảm thấy như có thứ gì đó đang kêu gọi bản thân, chỉ dẫn phương hướng cho bản thân.
Đây là dị năng không gian của em trai ta, còn có thể có cái gì sao?
Không nén được sự tò mò, Hải Cơ đứng dậy và đi về một hướng.
Nam Nam nói:
“Chị Hải Cơ, nếu cần gì có thể nói với chúng ta.”
Hải Cơ xua tay, nói:
“Không cần đâu.”
Dị năng không gian được Trần Lạc cải tiến đã trở nên vô cùng phức tạp, nhưng nghe theo tiếng gọi của nội tâm, Hải Cơ đã đi đến một căn phòng.
Bên trong đó cất giữ một vài thi thể.
Thi thể của đám người Eastman, Malmo, Hắc Linh, Hồng Liên Lão Mẫu đều được cất giữ ở đây, là thi thể cấp Thần.
Lúc đó Trần Lạc không biết cái này có tác dụng gì, nhưng biết đâu một ngày nao đấy lại có tác dụng thì sao?
Vậy nên Trần Lạc liền cất đi, đặt vào một góc bên trong dị năng không gian, cách ly với mọi người.
Hải Cơ hoang mang, tại sao ta lại đến đây?
Lúc này, viên đá màu đen trong tay Hải Cơ đột nhiên phát ra ánh sáng màu đen đáng sợ, cực kỳ dày đặc, chia thành nhiều tia sáng, lần lượt hướng về phía mấy cái thi thể.
Hải Cơ trong lòng dâng lên một niềm kinh hãi, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra vậy?
Đám người Eastman đã chết cách đây không lâu, đặc biệt là Hồng Liên Lão Mẫu, người mới chết chưa được mấy ngày hơn nữa bọn họ đều là cấp Thần, nhìn chỉ giống như người đang hôn mê.
Nhưng khi tiếp xúc với ánh sáng màu đen, thi thể của đám người này dần bị khô quắt lại, dùng mắt thường cũng có thể dễ dàng nhận thấy.
Đây có phải là đang hấp thu sức mạnh của bọn chúng không?
Hải Cơ cũng không phải là kiểu người lương thiện, nhưng cô cảm giác được thứ này quá mức tà ác, có thể sẽ dẫn đến một số tai họa khó lường.
Theo bản năng của mình, Hải Cơ rất muốn ngăn cản, tránh xa nơi này, không để cho hòn đã màu đen hấp thu sức mạnh của thi thể.
Thế nhưng đã có một lực tác động vào cơ thể Hải Cơ từ bàn tay đang cầm viên đá màu đen.
Hải Cơ sững sờ, thông qua viên đá này, ta đã gián tiếp hấp thu sức mạnh còn sót lại của những thi thể kia sao?
Loại sức mạnh này, so với sức mạnh dị năng hắc ám của bản thân vô cùng giống nhau, nhưng cấp độ sức mạnh lại hoàn toàn khác nhau.