Bên ngoài căn bản không có tang thi, đặc biệt là trên đường cao tốc, những người còn sống sót đang bắt đầu liên lạc với nhau. Hội giao dịch này khiến cho Trần Lạc cảm thấy có một chút ấn tượng về nó, nhưng kiếp trước hắn chưa từng tham gia vào phiên hội này.
Trần Lạc dự định đi đến hội giao dịch này.
Trần Lạc được trọng sinh, sống lại cuộc đời của chính mình một lần nữa, điều này có ý nghĩa gì?
Chính là tạo ra một căn cứ cực kỳ hùng mạnh, tập hợp tất cả những tinh anh của thế giới, mọi người cùng nhau cố gắng để xem có thể vượt qua cấp độ ác mộng của mạt thế này hay không.
Nhưng vì sao bây giờ vẫn còn thong thả ở nhà, căn bản không chịu đi ra ngoài để tìm kiếm những dị năng giả tinh anh đó? Thật sự quá uổng phí.
Tô Đại Trụ, Mễ Linh, Mễ Lạp vừa hay là những người ở gần Trần Lạc nên Trần Lạc mới có thể dễ dàng tìm được bọn họ. Còn những người khác, mặc dù Trần Lạc đã nghe nói nhưng hắn thật sự không biết bây giờ bọn họ đang ở đâu.
Ngoại trừ Hạ Hạo Nhiên tự dâng đến cửa.
Bây giờ mặc dù đã thành lập căn cứ nhưng có thể tồn tại đến khi nào thì vẫn chưa nói chính xác được, tương lai một đám người mạnh mẽ tập hợp lại còn chưa thành lập được bất kỳ căn cứ nào.
Trần Lạc có thể hiểu được tại sao nhiều dị năng giả tinh anh vẫn còn rải rác khắp nơi? Chuyện này không phải rất vô nghĩa sao?
Xuôi theo Hải Thành và những thành phố nhỏ lân cận vẫn không có người sống sót chuyển đến đây ở, rất nhiều dị năng giả tinh anh còn lại vẫn đang ở các thành phố khác.
Trần Lạc phải đi đến từng thành phố để tìm kiếm sao? Hắn không muốn sống nữa à? Việc hắn cần phải làm bây giờ chính là ổn định sự phát triển của mình, những dị năng giả tinh anh của kiếp trước sớm muộn gì cũng xuất hiện trước mặt hắn mà thôi.
Đến lúc đó những vật tư mà hắn đã thu thập được chắc chắn có tác dụng rất lớn, không có món ăn nào là không thể thu hút người khác.
Điều mà hắn lo ngại chính là những người anh em đó không chịu rời khỏi đội ngũ của mình, vì vậy hắn đã thu nhận cả một đội ngũ về phía mình.
Bây giờ chỉ là một cuộc chiến nhỏ, thu hoạch tinh hạch cũng là để phòng ngừa người khác dùng chiến thuật đám đông để chống lại chính mình. Hắn không sợ nhưng Mễ Lạp và Mễ Linh thì sợ.
Nói không chừng có thể tìm kiếm được một vài dị năng giả tinh anh ở hội giao dịch này.
Triệu Hải cũng nhận được tin tức này, sắc mặt không hề vui vẻ, bởi vì tang thi lại tiến hóa. Nhưng chuyện tốt mà vẫn còn nhiều người để dựa vào, sử dụng một chút kỹ xảo là có thể ứng phó được với tang thi.
Triệu Hải tỏ ý muốn cùng Trần Lạc đi tham gia hội giao dịch này. Trần Lạc cũng không từ chối. Nếu là một phiên hội giao dịch, vậy chuyện giao dịch nhất định là không thể thiếu, Trần Lạc mang theo số tinh hạch cấp hai chưa sử dụng, một ít gạo và đồ ăn nhẹ quý hiếm.
Đồ ăn vặt là món được chuẩn bị để đổi lấy những đồ vật tốt, nếu không có thứ gì tốt thì không thể đổi đồ ăn vặt được.
Trong nháy mắt đã đến ngày mốt, Trần Lạc và Triệu Hải cùng nhau đi đến hội giao dịch. Trần Lạc còn dẫn theo một trăm người, vô cùng hào khí. Không cần phải phải lẻ loi một mình giả làm heo ăn thịt hổ, Trần Lạc không muốn phiền phức.
Để tránh phiền phức, hắn không dẫn Mễ Linh và Mễ Lạp theo, hồng nhan họa thủy mà, bởi vì khi đến đó, nhiều người thì nhiều lời tất nhiên sẽ khó tránh khỏi những rắc rối ngoài ý muốn.
Địa điểm giao dịch nằm ngay trên đường cao tốc, bất cứ ai có chút thực lực thì đều có để đến đó một cách an toàn. Trần Lạc đến khá sớm, vẫn chưa có nhiều người ở đó. Vừa bước vào bên trong đã nghe thấy một giọng nói vang lên.
“Anh đẹp trai, đến chơi sao?”
…
Nhìn thấy Trần Lạc và một đoàn người bước xuống xe, một người đàn ông thấp bé hèn mọn và một người phụ nữ xinh đẹp mặc đồ hở hang đi đến, hét lên từ xa.
“Anh đẹp trai, đến chơi sao?”
Bao gồm cả Triệu Hải, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về hướng âm thanh truyền đến.
Người ta gọi anh đẹp trai, ở đây có ai mà không đẹp trai?
Ta không tin trên đường nếu có người gọi anh đẹp trai mà không có ai quay lại.
Trần Lạc lập tức hiểu được.
Có một vài người phụ nữ không dám giết tang thi, nhưng nếu muốn sống sót thì bọn họ có thể làm gì đây?
Hoặc là một vài người đàn ông có ý đồ xấu dùng thủ đoạn cưỡng ép kẻ khác để tìm kiếm vật tư.
Không chỉ có Trần Lạc hiểu, những người khác cũng lập tức hiểu được, có phải cũng bao gồm cả ngươi không?
Tên hèn mọn nở một nụ cười nịnh nọt trên mặt, nhóm người này đông như vậy, thoạt nhìn có vẻ thể lực của bọn họ không nhỏ.
Hắn nhe hàm răng vàng khè:
“Những người anh em, có muốn chơi không? Muời cân gạo hoặc một viên tinh hạch cấp hai là được.”
Tinh hạch có thể khiến người sống sót mạnh hơn, vào thời điểm nguồn cung vật tư không còn quá mức eo hẹp, chúng sẽ trở thành một đồng tiền có giá.