Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 210: Chương 210 - Là Một Người Hiền Lành

Nguơi nghĩ ngươi so được với ta à? Ta còn muốn đi về luôn ấy chứ.

Diệp Cao Phi cười nói:

“Được rồi, chúng ta cùng thảo luận một chút, nếu có người nguyện gia nhập chúng ta thì tất cả đều là anh em."

Triệu Hải muốn kéo Trần Lạc rời đi, lại nhìn thấy Trần Lạc đang đi về phía Diệp Cao Phi. Triệu Hải bối rối, Trần Lạc muốn gia nhập sao? Đùa mình à?

Trần Lạc đi tới trước mặt Diệp Cao Phi, cười nói:

“Ngươi có thể cho ta xem viên tinh hạch đó được không"

Nếu tinh hạch cấp sáu này vẫn còn nhiều năng lượng, Trần Lạc sẽ nghĩ cách làm sao để lấy được nó.

Diệp Cao Phi sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười nói:

"Được."

Tinh hạch này đã không thể hấp thu năng lượng nữa nên Diệp Cao Phi cũng không có gì phải lo lắng, hơn nữa trong hội nghị còn có rất nhiều người.

Trần Lạc nhận lấy, vô cùng thất vọng vì nó đã bị hấp thu gần hết năng lượng.

Chắc hẳn, ba người Diệp Cao Phi đã hấp thu khối này, nếu không một mình Diệp Cao Phi không thể hấp thu tinh hạch cấp sáu nhanh đến mức này.

Làm sao có thể thu nhận Long Vũ, trong lòng Trần Lạc đã có dự định.

Kiếp trước chưa từng nghe nói đến Diệp Cao Phi, Diệp Cao Phi sẽ sớm tự xảy ra chuyện thôi. Sau khi hắn chết, hắn mới có thể lại đến gặp Long Vũ, bày tỏ tâm ý của mình. Nếu không thì ta còn có thể làm gì nữa, dùng vũ lực bắt hắn đi sao? Không nên quá nóng vội.

Trần Lạc nhìn Long Vũ mỉm cười hiền lành, khiến Long Vũ thoáng bối rối. Ấn tượng của Trần Lạc đối Long Vũ với ở kiếp trước là một người rất hiền lành. Trần Lạc rất tự tin về việc thu nhận được Long Vũ.

Diệp Cao Phi chết rồi, Long Vũ cũng sẽ không có chuyện gì, nếu không kiếp trước hắn làm sao có thể thăng cấp lên cấp Vương chứ? Chỉ cần chú ý đến tình hình phát triển là được.

Triệu Hải và Tề Lâm đang đợi Trần Lạc, Tề Lâm hút một điếu thuốc, hỏi:

"Lão Triệu, Trần Lạc này là ai?"

Triệu Hải nói:

“Đây là anh em tốt của ta, ta và hắn vẫn luôn chăm sóc lẫn nhau."

Hừ, cái đùi này làm sao có thể chia sẻ cho người khác, một mình ta cũng có thể ôm được.

Tề Lâm nhìn chung quanh, nhỏ giọng mắng:

“Mẹ nó, Diệp Cao Phi, tên nhóc này dựa vào thực lực của mình, hoàn toàn không coi chúng ta ra gì. Tuy hắn rất mạnh nhưng ta không tin chúng ta không thể đánh chết hắn. Tên Long Vũ đó dùng dị năng còn không thể làm hắn bị thương? Hắn chỉ sử dụng nắm đấm chứ không được sử dụng dị năng. Nên ta đã nhìn ra khuyết điểm của hắn.”

Tề Lâm hừ lạnh một tiếng:

“Lão Triệu, chúng ta cùng nhau đánh hắn thế nào? Ta sẽ tìm thêm người. Ta cũng nhận thấy có rất nhiều người không hài lòng với hắn, muốn quét sạch toàn bộ người của hắn. Hắn ta hãy còn hơi non, chiêu phát tờ rơi này còn quá cẩu thả."

Triệu Hải khẽ gật đầu, cụ thể làm như thế nào vẫn phải xem ý Trần Lạc. Nếu Diệp Cao Phi quá mạnh, liệu người khác sống sót nổi không?

Trần Lạc rất mạnh nhưng không tàn nhẫn như Diệp Cao Phi. Ừm, Trần Lạc cũng không phải là phế vật, nếu muốn ngươi cũng sẽ biết hắn tàn nhẫn đến mức nào.

Triệu Hải và Tề Lâm chia tay sau khi trao đổi địa chỉ.

Mỗi người sống sót đều có suy nghĩ của riêng mình, đơn giản là không thể đoàn kết hết lại để tiêu diệt tang thi như Mễ Lạp đã nói. Trừ khi có một nhân vật mạnh mẽ xuất hiện.

Đặng Tiên Hồng cũng đang đợi Trần Lạc, Trần Lạc cười nói:

"Ngươi có nhiều người như vậy, sao không gia nhập phe Diệp Cao Phi?"

Đặng Tiên Hồng lắc đầu:

“Không phải cứ nhiều người sẽ càng tốt. Trước đây ta cũng đã từng chịu trái đắng, ngược lại càng nhiều người có khi lại càng nhanh sụp đổ. Diệp Cao Phi khẳng định không thể tiếp nhận loại người vô dụng. Ngoài ra, ta đã từng gặp Diệp Cao Phi một lần và có ấn tượng rất sâu sắc. Trước mạt thế lúc ta còn là nhân viên bán ô tô, ta đã thấy Diệp Cao Phi có mâu thuẫn với ai đó. Lúc đầu hắn cười lớn, nhưng quay lại thì lại nhờ người đến giết người kia. Hắn rất nham hiểm, chắc chắn không phải như điều hắn vừa mới làm."

Trần Lạc không khỏi liếc nhìn Đặng Tiên Hồng, hắn quả thực rất thông minh. Diệp Cao Phi có thể cũng biết, nhưng trước tiên hắn muốn lợi dụng ưu thế đông người, tập hợp một đám lớn, sau đó tìm cách loại bỏ những kẻ yếu kém, hoặc dùng họ làm bia đỡ đạn, giữ lại tầng lớp tinh hoa.

Đặng Tiên Hồng nói:

“Anh Trần, ngươi chỉ nhận người cấp ba, nên là có rất nhiều người chú ý tới ngươi, cẩn thận một chút."

Trần Lạc ồ lên một tiếng, quả thực ở nơi đông người như vậy, dựng một tấm biển như thế quả thực rất dễ thấy, khó có thể không chú ý tới.

Trần Lạc trở lại quầy hàng của mình, lúc này đã có nhiều người hơn, Trần Lạc sai người của mình đi mua vật tư. Cuối cùng chỉ tiêu hết hơn hai nghìn viên tinh hạch, bởi vì cũng không có nhiều hàng hóa để bán. Nhiều người chỉ trao đổi vật tư, đúng là tinh hạch có thể khiến con người mạnh mẽ hơn nhưng không thể dùng làm thức ăn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!