Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 222: Chương 222 - Giá Trị

Chỉ là tỉ lệ này quá ít, ba mươi người mới được một người.

Tâm trạng Long Vũ hơi suy sụp, điều này không giống như trong tượng của hắn, Diệp Cao Phi đã nói sai khi kết thúc đại hội giao dịch, hiện tại lại nói muốn tập hợp toàn bộ Thần Đô, chẳng lẽ bước tiếp theo là thâu tóm cả nước hay sao?

Nhưng chuyện đi giết tang thi thì vẫn phải làm, Long Vũ đi ra ngoài cửa, đột nhiên có một người đàn ông ôm một người phụ nữ cả người đầy bùn đất, không còn dấu hiệu sống, thậm chí còn bắt đầu bốc lên mùi hôi thối xông đến trước mặt Long Vũ.

"Long Vũ đại ca, ngươi phải làm chủ cho ta, ba ngày trước ta và ngươi đi ra ngoài đánh tang thi, đến khi trở về mới phát hiện vợ ta bị mất tích, sau đó có người trộm nói cho ta biết, ta mới tìm được cô ấy ở dưới hố, là do Vu Linh Kiệt làm."

Long Vũ cũng biết chuyện này, người đàn ông ra ngoài giết tang thi, vợ hắn ở lại trong căn cứ, nhưng sau khi trở về thì không thấy vợ hắn đâu.

Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu trong căn cứ có phụ nữ xinh đẹp bị mất tích.

Vu Linh Kiệt, Long Vũ biết, đó là một dị năng giả bậc ba.

Ánh mắt Long Vũ trở nên nghiêm nghị:

"Ngươi có chắc không?"

Người đàn ông khóc rống lên:

"Nếu tin này không đúng thì làm sao ta có thể tìm được vợ ta? Trời ạ, hắn không còn một chút nhân tính nào cả."

Long Vũ thở dài một hơi, vẻ mặt lạnh băng đi về phía khu bậc ba.

Long Vũ đã lên bậc bốn, thính lực không tồi, cho nên đứng từ xa đã nghe thấy câu nói khó nghe từ trong phòng truyền ra.

"Ha ha, đáng tiếc, chỉ chơi mấy cái đã chết, chỉ có thể tìm một đứa khác."

Long Vũ siết chặt tay, phá cửa xông vào, ngay lúc định tra hỏi Vu Linh Kiệt thì Diệp Cao Phi đến.

Đã có người báo cho hắn biết chuyện xảy ra ở cửa căn cứ, hắn lập tức đến đây để phòng có chuyện không may xảy ra.

Vu Linh Kiệt nhìn thấy Diệp Cao Phi, cứ như là thấy vị cứu tinh, vội vàng giương mắt trông mong nhìn hắn.

Sắc mặt Long Vũ có vẻ dữ tợn:

"Ta đã nghe thấy hết rồi, người như vậy mà không đáng giết sao?"

Diệp Cao Phi bình tĩnh nói:

"Tuy Vu Linh Kiệt có sai, nhưng tội không đáng chết, giá trị của hắn lớn hơn người khác rất nhiều, về sau có thể để hắn giết nhiều tang thi hơn, lấy công chuộc tội."

Long Vũ cười lạnh:

"So giá trị? Vậy giá trị của ta đây lớn hơn hắn, hiện tại ta muốn giết chết hắn."

Vu Linh Kiệt hoảng sợ nói:

"Phi ca, cứu ta, ta đã thế tội cho ngươi đấy."

Lời nói của Vu Linh Kiệt khiến cho sắc mặt của Long Vũ và Diệp Cao Phi đồng thời thay đổi mạnh mẽ.

Diệp Cao Phi trừng mắt nhìn Vu Linh Kiệt, ngươi là heo sao?

Diệp Cao Phi không có sở thích nào khác ngoài việc háo sắc, tất cả những ai quen biết hắn đều biết điều này.

Mỹ nhân xinh đẹp cực kỳ khan hiếm, nhưng khi cơ số càng nhiều thì tự nhiên sẽ có không ít.

Nhìn những cô gái xinh đẹp, những tiểu tức phụ*, Diệp Cao Phi trong lòng cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu.

*dùng để chỉ những người con gái đã kết hôn.

*dùng để chỉ những người con gái đã kết hôn.

Hắn không thể tự mình động thủ, nên đã tìm một vài người thân tín trong số bạn bè của mình để giúp đỡ, thậm chí ngay cả Hàn Nhã cũng đến hỗ trợ.

Hàn Nhã thật sự là một kẻ liếm cẩu, trước tận thế là liếm cẩu của Diệp Cao Phi, bằng không thì nếu chỉ nhờ có tài năng không tồi, Diệp Cao Phi cũng sẽ không dễ dàng đưa tinh thể cho cô.

Sau khi Diệp Cao Phi chơi đùa chán rồi liền ném qua cho đám người Vu Linh Kiệt, để bọn họ giải quyết ổn thỏa hậu quả.

Mấy người này cũng làm rất tốt, phủi mông cho Diệp Cao Phi rất sạch sẽ.

Nhưng nếu muốn người ta không biết thì tốt nhất là bản thân đừng làm, khi đám người Vu Linh Kiệt di chuyển thi thể đi chôn cất đã bị người khác phát hiện.

Người phát hiện ra sự việc không dám nói ra trước đám đông, chỉ có thể bí mật kể lại cho người bị nạn.

Long Vũ cũng không phải kẻ ngốc, lời nói này của Vu Linh Kiệt khiến Long Vũ lập tức hiểu ra, hóa ra kẻ chủ mưu việc này chính là Diệp Cao Phi.

Long Vũ căm tức nhìn Diệp Cao Phi, có chút khó tin, biết người biết mặt mà không biết lòng.

Diệp Cao Phi mở miệng, lại không biết giải thích thế nào.

Hàn Nhã không cần suy nghĩ, nói:

“Cao Phi ban ngày bận trăm công nghìn việc, lo lắng, quan tâm cho toàn bộ căn cứ, ban đêm chơi đùa với mấy cô gái thì có làm sao, tâm tình thoải mái mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt, đảm bảo có nhiều người sống sót hơn.”

“Có gì không đúng sao?”

Long Vũ chết lặng, cảm thấy tam quan đã hoàn toàn bị hủy hoại.

Long Vũ biết Hàn Nhã và Diệp Cao Phi thân thiết, nhưng bọn họ còn có thể chơi đùa như vậy sao?

Diệp Cao Phi buồn rầu xoa đầu, lẽ ra có thể cứu được một lần, bây giờ, ta còn có thể nói cái gì được nữa chứ?

Một lũ đồng đội ngu như heo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!