Diệp Cao Phi đến căn cứ của Triệu Hải, không có một chút sự kháng cự nào.
Tiểu đệ cốt cán của Triệu Hải vốn đang làm nhiệm vụ phòng thủ, nhìn thấy Diệp Cao Phi tới liền bỏ chạy ngay tại chỗ.
Triệu Hải căn bản không có xuất hiện.
Lão đại bỏ chạy, còn chống cự cái gì.
Ngay cả những người căn bản còn dám chiến đấu, nhìn thấy tình huống này cũng ngoan ngoãn từ bỏ vùng vẫy, ôm đầu ngồi xổm xuống.
Lúc này còn dám khoe khoang phản kháng, không phải dũng cảm mà là ngu ngốc.
Đừng nói Triệu Hải, nếu Trần Lạc cùng vợ và chị vợ bỏ chạy, người của hắn có lẽ sẽ không còn tâm trí đâu mà vùng vẫy, tinh thần sẽ sa sút.
Trải qua việc này, cho dù Triệu Hải có thể giành lại quyền kiểm soát đám người này thì lòng người cũng sẽ tan nát.
Diệp Cao Phi vô cùng đắc ý, đây chính là sức mạnh của nhiều người, còn có sự răn đe của cấp 4.
Buộc phải đầu hàng.
Trần Lạc, ngươi có hai trăm người, dựa vào cái gì đấu với ta?
Sĩ khí của bên phía Diệp Cao Phi cũng tăng vọt, nhiệt huyết trào dâng.
Diệp Cao Phi lớn tiếng nói:
“Ta có ý tốt muốn tập hợp mọi người lại với nhau để cho mọi người có thể sống sót dễ dàng hơn, nhưng có một số người ích kỷ, không muốn thấy chúng ta đoàn kết, muốn gây rắc rối, các ngươi nói xem, có thể giữ được những người như vậy sao? “
“Không thể.”
“Giết hết bọn chúng.”
Diệp Cao Phi tự xưng mình là người chính trực, đương nhiên muốn sư xuất hữu danh*.
*xuất quân ra có tiếng, nghĩa là vì có điều tiếng gì mới đem quân ra đánh.
*xuất quân ra có tiếng, nghĩa là vì có điều tiếng gì mới đem quân ra đánh.
Diệp Cao Phi hào khí ngất trời, cùng đám thuộc hạ đi đến gặp Trần Lạc.
Đáng tiếc thay, diện tích bên ngoài căn cứ của Trần Lạc không lớn chút nào, không thể chứa nổi hai nghìn người của Diệp Cao Phi.
Vô số đèn xe chiếu sáng, cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Cao Phi có chút kinh ngạc.
Bốn phía đều là tường đất cao hơn năm mét, tường đất rất dày, dày hơn ba mươi centimet, chỉ có lối vào không có tường đất, nhưng chỉ có thể chứa được hơn chục người cùng lúc tiến về phía trước.
Đúng lúc đó, có nguyên một đám người đứng phía sau bức tường cao, sợ là nếu như đến gần, sẽ bị tấn công trực diện.
Sau một thời gian dài như vậy, Trần Lạc đã sớm gia cố các khu vực xung quanh căn cứ, đồng thời xây dựng các bậc thang dưới bức tường cao để các thành viên có thể đứng sau bức tường tấn công.
Diệp Cao Phi mang theo rất nhiều người, cụ thể là bao nhiêu, Trần Lạc cũng không biết, nhưng hắn lại không hề lo lắng, chẳng qua chỉ là một đám ô hợp mà thôi.
Lần này, Trần Lạc không có ý định ra vẻ anh hùng, dùng thủ đoạn đáng sợ để đẩy lùi những người này, mà là muốn tất cả mọi người đều tham gia vào trận chiến này.
Kiếm củi ba năm đốt một giờ, bản thân luôn tự mình giải quyết rắc rối thì còn có nghĩa lý gì.
Đây cũng là thời điểm tốt để kiểm tra lòng trung thành, hiệu quả chiến đấu của các thành viên.
Cái chết và thương tích là điều không thể tránh khỏi, nhưng không thể vì sợ điều đó mà gắt gao che chở bọn họ.
Nhìn bức tường cao, Diệp Cao Phi cười khẩy, chưa kể đây không phải là một pháo đài kiên cố, cho dù có thì pháo đài cũng thường xuyên lục đục nội bộ.
Tại sao à, những người này đều là người thân, bạn bè, anh chị em yêu quý của Trần Lạc? Chỉ có vậy mà sẵn sàng bán mạng cho Trần Lạc sao?
Bên mình có nhiều người như vậy, chưa đánh cũng đủ để dọa chết những người này.
Nhìn lại tình hình bên phía căn cứ Triệu Hải chính là bằng chứng chắc chắn nhất.
Nếu như nhiều người cũng vô ích, vậy ta thu nhận nhiều người như vậy làm gì?
Nhiều người cùng nói, to hơn bất cứ thứ gì khác.
“Các ngươi đã bị bao vây, mau bỏ vũ khí xuống, từ bỏ vùng vẫy, đầu hàng thì sẽ không bị giết.”
La hét suốt hai phút vẫn không có phản ứng gì, có chăng cũng chỉ có thể gặp được một con chó.
Lúc đó Pháp Vương đang chơi đùa với Tiểu Hồng, à, ít nhất là Pháp Vương cảm thấy như vậy.
Kể từ khi Tiểu Hồng đến, Pháp Vương cảm thấy địa vị của mình đã tăng thêm 1, cơn giận mà nó nhận phải từ Mễ Phạn, có thể trút lên người Tiểu Hồng.
Nghe thấy âm thanh tiếng kèn, Pháp Vương ngẩn ngơ, có người đến à?
Là chiến đấu sao?
Giết một địch có còn được tính năm điểm tích lũy nữa không?
Điểm tích lũy, là ngươi sao? Cuối cùng thì ngươi cũng đến rồi?
Chậc chậc, điểm của Tiểu Hồng không quan trọng, Pháp Vương nhe răng hung hăng nhìn Tiêu Hồng, sau đó vỗ một cái, đây là cảnh cáo, ngươi dám chạy thử xem.
Sau đó nó nhanh chóng chạy về phía cửa.
Khóe mắt Tiểu Hồng dường như có nước mắt, chủ nhân của ngươi không phải bảo ngươi chăm sóc ta thật tốt sao? Đây là cách ngươi chăm sóc sao?
Pháp Vương muốn xông ra ngoài, lại bị Trần Lạc ngăn lại, để Pháp Vương đi ra ngoài, hay tự mình đi ra ngoài, có gì khác biệt sao?
Đừng để một con chó lại làm một đám người tê dại.