Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 236: Chương 236 - Cũng Không Quá Khó

Trần Lạc vuốt cằm, chiêu này vô dụng với Pháp Vương rồi à.

Vậy để ta tìm mấy cô vợ cho ngươi, để xem xem ngươi còn giữ được tích phân hay không.

Buổi sáng ngày thứ ba.

Hạ Hạo Nhiên chở Tiêu Vũ đến bên ngoài, chào hỏi mấy câu xong, Tiêu Vũ bắt đầu tàng hình đi vào trong đường phố.

Tiêu Vũ chạy vội trên đường, còn đi đôi giày thể thao giảm âm mà Trần Lạc cố ý đưa cho cô.

Thời gian của Tiêu Vũ không nhiều, chỉ có mười lăm phút, cô còn phải để dành lực lượng cho lúc khẩn cấp.

Cũng may có thể tùy thời giải trừ thuật tàng hình, không cần dùng một lần tiêu tốn toàn bộ dị năng.

Tiêu Vũ có thiên phú rất cao đối với thuật tàng hình.

Đột Biến Thể có thể xuất hiện ở bất kỳ chỗ nào, có thể là trong căn phòng nào đó, trên mái nhà, trên đường cái.

Ở trên đường cái là dễ phát hiện ra nhất, không cần phải cố ý đi tìm kiếm, mà Trần Lạc cũng chỉ muốn tìm Đột Biến Thể đã chết.

Nếu nhìn thấy một con tang thi vô duyên vô cớ nằm trên đường cái, trên người không có miệng vết thương, bộ dáng nhìn qua cũng có vẻ khá kỳ quái, thì có thể chắc chắn đó là một con Đột Biến Thể bị chết bất đắc kỳ tử.

Sau ba ngày tìm kiếm, Tiêu Vũ bỗng nhiên dừng lại, hai mắt sáng rực lên, cô nhìn thấy một con tang thi nằm ở trước cửa hàng bánh kem.

Chung quanh người nó còn có băng tuyết chưa tan rã hết, trên người cũng còn khí lạnh bốc lên.

Đột Biến Thể đã chết, còn là hệ băng, nhưng mà không biết cấp bậc.

Nếu không có lời Trần Lạc khuyên bảo, có lẽ Tiêu Vũ đã đánh bạo tiến lên đào tinh thể của nó ra.

Tiêu Vũ hiểu rõ, cho dù cô có đào ra được thì cũng không thể nào mang tinh thể an toàn trở về căn cứ.

Trên mặt Tiêu Vũ hiện lên vẻ vui mừng, chỉ cần báo cáo vị trí là có được tích phân, sau khi thành công còn căn cứ theo cấp bậc tinh thể và mức độ đoạt được tinh thể khó hay dễ để công thêm tích phân cho cô.

Trần Lạc đã đưa riêng cho cô một tờ quy đổi, mười tích phân có thể đổi được một phần gà rán hoặc là vịt quay.

Tiêu Vũ im lặng rời đi, tìm được Hạ Hạo Nhiên đang bảo vệ bên ngoài, còn tiện tay giết chết mấy con tang thi, sau đó trở về căn cứ để báo cáo cho Trần Lạc biết.

Trần Lạc cười, nhanh như vậy mà Tiêu Vũ đã có thể chứng minh giá trị của mình rồi sao?

Căn cứ theo vị trí mà Tiêu Vũ cung cấp, Trần Lạc tính toán sơ qua, cách chỗ bọn họ đã tiêu diệt tang thi khoảng một nghìn ba trăm mét.

Hơn nữa còn là nơi có tang thi đông đúc, dù sao những nơi thưa thớt tang thi đã bị Trần Lạc tiêu diệt sạch sẽ.

Trần Lạc không đi hỏi Mễ Phạn xem chuyến đi lần này có thể gặp phải nguy hiểm hay không, bởi vì Mễ Phạn chỉ có thể cảm giác được những chuyện xảy ra trong nửa tiếng đồng hồ.

Trên đường đi thể nào cũng gặp phải hơn một nghìn con tang thi.

Chỉ một mình hắn không thể nào lấy sức một người đối phó với hơn một nghìn con tang thi được, lần trước có thể lấy một địch mấy trăm chẳng qua là đại đa số bị hắn dọa sợ nên bỏ chạy.

Nếu phải đối phó với nhiều tang thi thì hắn sẽ mệt chết.

Trần Lạc thầm nghĩ, ta cũng phải cố gắng thêm, hiện tại đã có người tăng lên bậc bốn rồi, còn ta mới bậc năm.

Không được, chênh lệch quá gần, phải kéo xa ra, nếu không bọn họ sẽ dễ dàng uy hiếp đến ta.

Quá nguy hiểm.

Ba giờ chiều, Trần Lạc chỉ để lại hơn ba mươi người canh gác căn cứ, không để lại quá nhiều, dù sao đây cũng là một lần hành động vô cùng khó khăn.

Năm chiếc xe tải đi cùng chuyến đi, những người còn lại đi bộ.

Trong mấy ngày qua, Trần Lạc đã liên tục thu nhận hơn hai trăm thành viên mới, gấp đôi số lượng thành viên trước đó.

Các thành viên cũ của Trần Lạc đã bắt đầu tiến hóa lên cấp ba từ nửa tháng trước, tài năng của bọn họ cũng chỉ được đánh giá trên trung bình, là dám đánh dám giết mà thôi.

Cấp ba đã không còn hiếm nữa, càng ngày càng nhiều người đạt đến cấp 3.

Dù cấp thấp đến đâu, cứ hai mươi người thì kiểu gì cũng có một người thăng cấp lên cấp 3.

Dựa vào số lượng người sống sót trong khu vực của Trần Lạc, có ba đến bốn nghìn người có thể đạt tới cấp 3, cũng không phải là khó.

Nhưng Trần Lạc có những yêu cầu và kỷ luật cực kỳ nghiêm ngặt.

Điều quan trọng nhất là khi đã đến đây, chỉ có thể là người mới, cấp 3 cũng miễn cưỡng tính là người mạnh, chỗ nào không có được đãi ngộ tốt?

Ngươi mạnh thì mạnh, nhưng ta không muốn làm đàn em của ngươi, làm người cấp trung ở nơi khác, để cho người ta tung hô tán dương không phải sướng hơn sao?

Mỗi người đều có tham vọng của riêng mình, nhiều người hiểu rằng ở nơi này của Trần Lạc, sợ là bọn họ có thể không bao giờ ló đầu ra được, cho nên, dù có nhiều người đáp ứng được yêu cầu, nhưng bọn họ sẽ không gia nhập vào đội của Trần Lạc.

Trần Lạc mang theo gần bốn trăm người, rầm rộ hướng về địa điểm do Tiểu Vũ cung cấp.

Trên đường đi, những tang thi gặp phải, đều sợ hãi bỏ chạy khi nhìn thấy nhiều người như vậy.

Tang thi cũng sợ đám đông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!