Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 243: Chương 243 - Tuổi Thọ Của Đột Biến Thể

Tang thi hê Gió khinh thường liếc nhìn Trần Lạc, tiếp tục đi về phía Mễ Linh, Mễ Lạp.

Trần Lạc đỡ cánh tay, không màng đến đau đớn, bây giờ biện pháp duy nhất chính là dẫn người đi lại trong hư không, mang theo ba người Tô Đại Trụ, Mễ Linh, Mễ Lạp cùng đi.

Nhưng dẫn người đi lại trong hư không, Trần Lạc không nắm vững, chỉ có thể dựa vào vận may kích hoạt một lần.

Không có cách nào khác, chỉ có thể thử một chút.

Trần Lạc ngay lập tức đến trước mặt ba người, ôm lấy bọn họ, bắt đầu bước đi.

Trần Lạc ngốc, thất bại rồi, chỉ có thể tự mình chạy trốn.

Ba người Mễ Lạp tiếp tục chạy về phía trước, tránh sự truy đuổi của tang thi hệ Gió.

Nhưng cách này có hữu dụng không? Căn bản là có chạy cũng không thoát.

Bàn tay của tang thi hệ Gió sắp tóm lấy cổ Mễ Lạp.

Mễ Lạp…

Chẳng lẽ ta vẫn không thể tránh khỏi việc phải cô đơn cho đến chết như kiếp trước sao?

Trần Lạc đi lại trong hư không, đến chỗ Mễ Lạp trước, giúp cô chặn lại, đồng thời dùng ánh mắt gắt gao nhìn tang thi hệ gió.

Bây giờ, có một cách khác.

Đó là lúc thể đột biến đạt đến giới hạn của tuổi thọ, đột ngột chết bất đắc kỳ tử.

Trần Lạc trong lòng điên cuồng gào thét, mẹ nó, mau chết đi.

Tâm trạng của Trần Lạc lên xuống thất thường, tinh thể trong đầu hắn sinh ra những thay đổi thần bí.

Tang thi hệ Gió đột nhiên giống như bị ép buộc phải tiến nhanh về phía trước vô số lần, thay vì tăng gấp đôi tốc độ.

Thời gian tăng tốc.

Tang thi hệ Gió rơi thẳng xuống đất.

Tinh thể trong đầu Trần Lạc nháy mắt cũng tiêu hao toàn bộ sức mạnh, đồng thời gần như vỡ tan.

Tầm nhìn của Trần Lạc tối sầm lại và hắn ngã xuống đất.

Đột Biến Thể có thọ mệnh quá ngắn, Trần Lạc dường như đã dùng chiêu gia tốc thời gian làm cho sinh mệnh của nó bị thiêu đốt sạch sẽ trong nháy mắt.

Mà Trần Lạc sử dụng loại năng lực thần bí để gia tốc thời gian, tiêu hao quá nhiều dị năng, cũng không thể chịu nổi, đồng thời ngã quỵ trên mặt đất.

Pháp Vương vừa hay trở lại đúng lúc này, nhìn thấy Trần Lạc ngã xuống trên mặt đất, kêu lên một tiếng thê lương, vội vàng chạy tới chỗ Trần Lạc.

Nước mắt của nó chảy lã chã.

Ngươi làm sao vậy? Đừng làm ta sợ.

Mễ Lạp cũng khóc, liều mạng phóng thích thuật trị liệu lên người Trần Lạc.

Nhưng mà không có tác dụng gì cả, Trần Lạc đang hôn mê, thuật trị liệu của Mễ Lạp không thể chữa trị cho hắn được.

Mễ Linh cũng đỏ hồng mắt, nhưng cô vẫn cưỡng ép bản thân mình bình tĩnh lại.

Mễ Linh ra lệnh:

"Đóng chặt cửa lớn lại, trước khi Trần Lạc tỉnh lại không ai được phép đi ra ngoài, phải ở lại căn cứ để canh phòng."

Đám người Trần Quang Lãnh Thần lo lắng nhìn lướt qua Trần Lạc, sau đó mang theo vẻ đau xót nhìn về phía những người canh gác đã hy sinh.

Tô Đại Trụ cõng Trần Lạc lên, đưa Trần Lạc vào trong phòng.

Mễ Lạp Mễ Linh đi kè kè theo sau.

Trần Lạc không hề có phản ứng gì, nếu không phải thấy Trần Lạc vẫn còn hơi thở thì chỉ sợ bọn họ sẽ suy sụp mất.

Pháp Vương sủa ầm ĩ, các ngươi trông coi chủ nhân thế nào, tại sao chỉ có một mình hắn là bị nạn?

Tuy Mễ Phạn cũng rất lo lắng, nhưng nó vẫn an ủi.

"Yên tâm đi, ta đã sớm tính được hắn sẽ xảy ra chuyện, nhưng không chết, ngược lại còn nhận được lợi ích rất lớn."

Pháp Vương nói, ngươi dám nói bừa thử xem, nếu hắn không tỉnh lại, ta sẽ cắn chết ngươi.

Mễ Phạn: Cắn chết ta? Độ thân mật -20.

Buổi tối, Mã Ngọc chần chừ nói:

"Đã một ngày không ăn cơm rồi, các ngươi có muốn ăn gì không, ta đã nấu cơm xong hết rồi đấy?"

Mễ Phạn thở dài, đã bảo là không có việc gì, lại còn có lợi ích, sao cứ không chịu tin ta chứ.

Mễ Phạn đã nói như thế, mọi người mới yên tâm hơn.

Tô Đại Trụ canh chừng ở ngoài biệt thự, Mễ Linh đứng canh trong nhà.

Còn Mễ Lạp và Pháp Vương thì ở trong phòng Trần Lạc.

Buổi chiều ngày thứ ba, Trần Lạc mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn vẫn cảm giác được cơn đau nhức trên đầu.

Mễ Lạp có vẻ tiều tụy, nhưng thấy hắn tỉnh lại cực kỳ vui mừng nói:

"Ca ca, ngươi tỉnh rồi?"

Trần Lạc miễn cưỡng cười cười.

Pháp Vương cũng vui vẻ kêu to, suốt hai ngày nay ta còn chưa đi ra ngoài kiếm tích phân lần nào đâu.

Vừa mới tỉnh lại nên đầu óc Trần Lạc còn đang mờ mịt, cẩn thận suy nghĩ một hồi mới nhớ ra hôm trước đã xảy ra chuyện gì.

Ta đã dùng kỹ năng gì để làm một con Đột Biến Thể nhanh chóng bị chết bất đắc kỳ tử?

Con Đột Biến Thể dường như đã bị tua nhanh thời gian lên vô số lần, cho nên mới nháy mắt chết đi như vậy.

Năng lực đó là gì? Trần Lạc chưa từng gặp qua.

Chẳng lẽ là gia tốc thời gian?

Chẳng lẽ ta đã thức tỉnh dị năng thứ hai sao?

Trần Lạc cảm thụ tinh thể trong đầu, muốn xác nhận lại, nhưng vừa mới nghĩ đến thì đầu càng đau hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!