Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 245: Chương 245 - Biến Hóa

Tinh thể hệ thời gian? Ta chưa từng hấp thụ qua.

Đáng tiếc, không có hiệu quả đặc thù gì cả.

Ký ức kết thúc.

Hai dị năng sẽ làm chất lượng tinh thể tăng lên, vào giai đoạn trước có thể gia tăng hai cấp bậc, cũng đồng nghĩa với việc hiện tại Trần Lạc đang là bậc sáu, nhưng chất lượng tinh thể lại là bậc tám.

Lực lượng dị năng cũng sẽ tăng lên rất nhiều, có thể dùng càng ít lực lượng nhưng vẫn phát ra dị năng có uy lực mạnh mẽ hơn.

Lực lượng tiết ra từ tinh thể cũng khiến cho tố chất thân thể của Trần Lạc đạt tới bậc tám.

Khương Sơ Tuyết chỉ biết một chiêu đóng băng thời gian, mà ta có thể sử dụng gia tốc thời gian, cái này cô ấy không làm được.

Trần Lạc nhịn không được mà nghĩ ngợi, chẳng lẽ ta cũng có thiên phú về hệ thời gian?

Nhưng mà, đệch mợ, tinh thể của ta nát rồi, ít nhất ba tháng mới lành lại được.

Sau khi đã tiêu hao hết lực lượng, nếu vẫn muốn tiếp tục sử dụng dị năng, có thể làm vỡ nát tinh thể.

Trạng thái này còn gọi là bùng nổ.

Như vậy không làm cho thực lực tăng lên, chỉ có thể tiếp tục chiến đấu mà thôi.

Một khi tinh thể đã hoàn toàn vỡ nát thì dị năng giả sẽ tử vong.

Trần Lạc suýt chút nữa đã bị vỡ nát tinh thể, cũng giống như Mễ Phạn dự đoán, suýt chút nữa ngỏm củ tỏi.

Mà tại sao tinh thể lại bị vỡ, Trần Lạc cũng hiểu rõ.

Dị năng hệ thời gian đã tiêu hao rất nhiều lực lượng, trong trạng thái bình thường không thể nào dùng được, chỉ có thể bùng nổ.

Nếu không nhờ tinh thể của Trần Lạc phát sinh biến hóa, chất lượng tương đương với bậc tám, thì có muốn bùng nổ cũng không thể làm được.

Nếu không bị dồn đến tuyệt cảnh thì không có ai muốn làm vỡ nát tinh thể, bởi vì cái giá phải trả rất lớn.

Trần Lạc cười khổ, trong vòng ba tháng ta chỉ có thể dựa vào tố chất thân thể, không thể sử dụng dị năng được, cũng không thể hấp thu tinh thể để tiếp tục thăng cấp.

ttinh thể đã nát rồi, lực lượng hấp thu vào không thể nào lưu lại trong tinh thể được.

Vừa mới cảm nhận tinh thể trong đầu, đầu óc Trần Lạc đã đau nhói lên.

Có điều nếu so sánh với việc thức tỉnh dị năng thời gian, thì chuyện tinh thể bị vỡ vụn hoàn toàn không đáng nhắc đến, trong lòng Trần Lạc cực kỳ hưng phấn.

Trần Lạc hỏi:

"Đã lấy tinh thể của Đột Biến Thể ra chưa?"

Mễ Lạp nghe vậy, cầm viên tinh thể màu xanh lơ trên đầu giường rồi đưa cho Trần Lạc.

Nó to bằng hai phần ba quả trứng gà.

Trần Lạc có chút thất vọng, chỉ là tinh thể bậc tám, đệch mợ, phí rất nhiều công sức như vậy mà chỉ giết được một con tang thi bậc tám?

Ba tháng sau hắn mới có thể hấp thu, chẳng lẽ cứ để viên tinh thể này ở đấy, đợi ba tháng sau lại hấp thu?

Thôi bỏ đi, dùng cái này để giúp các thành viên nòng cốt gia tăng thực lực sẽ tốt hơn nhiều.

Đám người Mễ Phạn, Pháp Vương, Mễ Lạp, Mễ Linh, Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên, Thư Vân cần phải nâng cao cấp bậc lên.

Khoảng một tuần sau, thân thể của Trần Lạc sẽ nhờ sự trợ giúp của hai dị năng mà đạt đến trình dộ bậc tám.

Cho dù không có dị năng thì thực lực của Trần Lạc vẫn tương đương với bậc bảy, vẫn vô địch như cũ.

Mễ Lạp nhẹ giọng nói:

"Ca ca, ăn chút gì nhé?"

Trần Lạc đã hôn mê hơn hai ngày, chưa ăn một tí gì cả, cho nên Mễ Lạp rất lo lắng.

Mễ Lạp nhìn thoáng qua Pháp Vương, nói:

"Pháp Vương cũng canh chừng bên cạnh ngươi suốt, hai ngày rồi chưa ăn gì cả."

Chó trung thành vậy sao?

Trong lòng Trần Lạc trở nên xúc động, cảm giác được chó lớn nhớ thương thật tốt.

Không đợi Trần Lạc trả lời, Mễ Lạp gian nan đứng lên, bước tập tễnh ra ngoài đi bảo Mã Ngọc nấu cơm.

Trạng thái của Mễ Lạp cũng không tốt hơn chút nào, cô cũng giống như Pháp Vương, đến nay vẫn chưa ăn gì cả.

Trần Lạc đứng từ sau lưng ôm lấy Mễ Lạp:

"Không cần, ta có đồ ăn sẵn rồi."

Trần Lạc lấy một ít món ăn do nhà hàng làm từ trong không gian ra, trước khi mạt thế đến Trần Lạc đã có thể sử dụng dị năng không gian, cho nên hiện tại vẫn có thể tiếp tục dùng được.

Mễ Linh, Tô Đại Trụ, Mã Ngọc thấy Trần Lạc tỉnh lại cũng rất vui mừng.

Tin tức Trần Lạc tỉnh lại nhanh chóng lan truyền khắp căn cứ.

Trần Lạc nói:

"Để mọi người lấy thịt bò thịt dê ra ăn đi, cứ ăn thoải mái trong ba ngày."

Sau khi ăn cơm xong, Trần Lạc gọi Pháp Vương đến, lấy viên tinh thể bậc tám ra đưa cho Pháp Vương.

"Cầm lấy mà hấp thu, đợi đến khi nào tăng lên bậc năm thì trả lại cho ta."

Pháp Vương lắc đầu, chó không cần, ngươi chắc chắn sẽ thu tích phân của ta, chó không thể mắc nợ thêm được nữa.

Trần Lạc cười mắng:

"Không thu tích phân của ngươi, hơn nữa người đầu tiên tăng lên bậc năm sẽ được thưởng tích phân đấy, ừ, được thưởng năm trăm tích phân."

Giây tiếp theo, Pháp Vương lập tức há miệng đớp luôn viên tinh thể trong tay Trần Lạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!