u Dương Lộ nhìn những loại thức ăn này, không khỏi nuốt nước miếng, mặc dù là do cô trồng ra, nhưng sản lượng quá ít, cô cũng không ăn được mấy lần, lần nào cũng chỉ ăn một món.
Này, thế mà chiêu đãi người xa lạ lại xa xỉ như vậy, cho ta ăn không phải tốt hơn sao?
Trừ khi có chuyện muốn thương lượng với Trần Lạc, nếu không thì Phong Chính Thanh cũng không nỡ làm như này.
Phong Chính Thanh cười nói:
“Thế nào Trần huynh, những món ăn này hiếm có, thứ lỗi nói thẳng, ta sợ là ngươi cũng khó mà ăn phải không?”
Thức ăn tươi ngon, có mấy người có thể ăn được chứ?
Tuy rằng hắn có thực lực mạnh, nhưng nếu không có u Dương Lộ, hắn cũng sẽ không ăn được.
Phong Chính Thanh cảm thấy bản thân nói chuyện vẫn là khách sáo, không phải khó ăn, mà là căn bản không thể ăn được.
Trần Lạc cười, ta quả thực khó ăn được món ăn dạng này.
…
Trần Lạc xác thực không thể ăn đồ ăn như vậy.
Nhìn món rau xanh xào này, còn không bỏ rễ mà cho tất cả vào xào cùng nhau, có cách chế biến như vậy sao?
Ngay khi mở hộp cá hố, một mùi tanh xộc thẳng vào mũi.
Khoai tây chiên chua cay, rõ ràng là cho quá nhiều dầu, kế thừa tay nghề của ta à? Dầu không cần bỏ tiền ra mua sao?
Không khéo lại còn thua xa tay nghề của Mã Ngọc, căn cứ lớn như vậy không tìm được một người nấu nướng giỏi sao?
Trần Lạc lắc đầu, chó nhìn xong cũng lắc đầu.
Trần Lạc đột nhiên thở dài, tại sao trên miếng giăm bông này lại giống như có vết cắn?
Trần Lạc chỉ vào nói:
“Đây là đã ăn qua, lại còn đem lên sao?”
Khuôn mặt đang cười của Phong Chính Thanh biến sắc, miếng giăm bông này là bảo bối, còn chưa mở ra, làm sao có thể bị người nào ăn trước chứ.
Là đầu bếp lén ăn vụng hay người đem lên lén ăn vụng?
Mẹ nó, này là đầu heo sao? Ăn vụng còn để lại dấu vết rõ ràng như vậy?
Làm bản thân mất hết cả mặt mũi rồi.
Phong Chính Thanh nổi trận lôi đình, nhưng mà Trần Lạc vẫn còn ở đây, không thích hợp để truy cứu.
Phong Chính Thanh đè nén cơn giận, cười nhạt nói:
“Có lẽ có con chuột, khiến cho ngươi chê cười rồi.”
“Nào, chú em, ăn đi, mặc dù có chuột, nhưng loại rau quý giá như vậy không thể lãng phí được.”
Trần Lạc cười nhẹ, hắn không thể đối xử tệ với dạ dày của mình, đồ ăn kém chất lượng như này, hắn một chút cũng không có ham muốn ăn.
Trần Lạc cũng không phải sợ có độc, còn có loại độc nào có thể đầu độc hắn?
Trần Lạc lắc đầu:
“Nếu như đã mời ta tới đây, bỏ ra số một tiền lớn như vậy, không phải chỉ là để chiêu đãi ta đúng không, có chuyện gì thì cứ nói đi.”
Phong Chính Thanh thấy Trần Lạc đi thẳng vào vấn đề, cười nói:
“Chuyện là thế này, ta là từ Vân Thành tới, nói một cách khoa trương chút thì ta chính là bá chủ Vân Thành, lão đại của bất kỳ căn cứ nào cũng không dám ở trước mặt ta nói không, có thể nói một tay có thể che trời.”
Trần Lạc mỉm cười, với thiên phú cấp Vương của Phong Chính Thanh, hiện tại không biết là cấp mấy, nhưng xác suất cao là cấp 5, tập hợp được một đám tiểu đệ gọi dạ bảo vâng, ai có thể là đối thủ của hắn?
Phong Chính Thanh tiếp tục noi:
“Nhưng mà Đại Hải đã có những thay đổi không rõ nguyên do, và các sinh vật dưới đáy biển cũng đã xảy ra biến dị.”
Phong Chính Thanh kể lại chuyện phát sinh ngày hôm đó.
“Các thành phố ven biển có lẽ không còn thích hợp để tồn tại nữa, nếu ta đoán không sai, các thành phố ven biển khác cũng sẽ được di dời, Thần Đô là đô thị duy nhất ở gần đây, trong tương lai gần, Thần Đô sợ là quần ma loạn vũ.”
Trần Lạc nói:
“Cho nên?”
Phong Chính Thanh trầm giọng nói:
“Cho nên, thực lực ta không tệ, thực lực của ngươi cũng không kém, chúng ta cùng nhau hợp tác, cho dù tương lai có sóng to gió lớn đến thế nào cũng có thể đứng vững.”
Trần Lạc giật mình, hóa ra là muốn liên minh với bản thân.
Muốn liên minh sao? Người cấp Vương không phải có thể dễ dàng thu phục, đặc biệt là một lão đại như Phong Chính Thanh.
Bản thân cũng không phải là người vương bát chi khí*, người đối diện đang nói chuyện cũng không phải là người thiểu năng trí tuệ, không thể chỉ dựa vào vài ba câu mà có thế khiến người ta cúi đầu.
*người có khí thế lãnh tụ trời sinh, khiến người khác không biết khi nào cảm thấy dễ tin tưởng những gì người đó nói và lãnh đạo, dễ thu được thuộc hạ.
*người có khí thế lãnh tụ trời sinh, khiến người khác không biết khi nào cảm thấy dễ tin tưởng những gì người đó nói và lãnh đạo, dễ thu được thuộc hạ.
Dành nhiều thời gian hơn để cảm hóa Phong Chính Thanh?
Trong lúc Trần Lạc còn đang suy nghĩ, Phong Chính Thanh lại nói thêm:
“Chú em, ta đã nhìn thấy căn cứ của ngươi ở ngoài thành, nói thật, ta rất ngưỡng mộ, căn cứ đó có thể chứa được mười nghìn người, nếu ngươi mở rộng thêm, hai mươi nghìn người cũng có thể chứa được.”
“Chú em, ngươi rõ ràng không dùng đến, một người cũng chưa chắc có thể chống đỡ được, chi bằng phân chia cho ta một khu vực, cùng nhau canh giữ.”
Tang thi đã tiến hóa đến cấp 4, sức mạnh tăng lên rất nhiều, trí tuệ cũng xem như tiến thêm một bước, e rằng nếu chúng chủ động tìm kiếm con người, không ai có thể chống chọi được nhiều tang thi như vậy, trong thành phố cũng không còn phù hợp cho việc sinh tồn nữa.