Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 267: Chương 267 - Thăng Cấp 1

Đúng lúc này, Đầu Sắt hung hãn đột nhiên thay đổi, chiều cao 1,7 mét bắt đầu nhanh chóng bành trướng, toàn thân cũng to lớn hơn.

Sắc mặt của Trần Lạc đột nhiên thay đổi.

Đột biến cần một quá trình, có nên giải quyết Đầu Sắt trước khi nó hoàn thành quá trình đột biến không?

Trần Lạc suy nghĩ một chút, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đầu Sắt đột biến.

Hiện tại Đầu Sắt là cấp năm, cấp độ đột biến thấp nhất là cấp bảy, thậm chí cao hơn. Nếu chỉ đột biến đến cấp sáu thì không gọi là đột biến, mà gọi là thăng cấp.

Cấp bảy mà nói, Trần Lạc chỉ cần dùng một chút sức cũng có thể dễ dàng giải quyết nó, cấp tám thì khó hơn một chút, nhưng Trần Lạc vẫn tự tin có thể giải quyết nó.

Cấp chín trở lên sao?

Anh Đầu Sắt à, ta sai rồi.

Nếu Đầu Sắt đột biết từ cấp chín trở lên, Trần Lạc chỉ đành phải trả cái giá lớn là nát tinh hạch để cố gắng tăng tốc thời gian một lần nữa. Hoặc là hắn chỉ có thể chạy trốn, Trần Lạc chạy được, nhưng những người khác thì không, nguy hiểm rất lớn.

Vậy sao Trần Lạc vẫn đứng theo dõi Đầu Sắt đột biến đây?

Không phù hợp với tính cách kiên định, ổn thoả của hắn tí nào.

Bởi vì Mễ Phạn không có cảnh báo nên hắn cho rằng không có nguy hiểm.

Bây giờ, nếu hắn giết Đầu Sắt, hắn chỉ có thể thu được tinh thể cấp năm, nhưng nếu nó đột biến xong, hắn có thể thu được tinh thể cấp bảy.

Trần Lạc vừa ngưng tụ Hư Không Kiếm vừa hét lên:

"Các ngươi còn ngây ngốc ở đó làm gì? Chạy nhanh đi, không sợ chết à?"

Những người còn lại nhanh chóng bỏ chạy.

Mễ Linh Mễ Lạp hoàn toàn không lo lắng cho Trần Lạc sẽ gặp nguy hiểm, thứ nhất là có Mễ Phạn, thứ hai là Hư Không Dịch Chuyển quá thần kỳ, năng lực tự cứu mạng quá mạnh.

Đầu Sắt vẫn còn đang đột biến, Trần Lạc một kiếm chém vào đùi nó, trước tiên chặt đứt chân nó, không thể cắt cổ, nhỡ bị chém chết thì làm sao?

Nhưng điều làm Trần Lạc ngạc nhiên là khi thanh kiếm chém vào chân Đầu Sắt, chỉ gây ra một vết thương nhỏ, không có tác dụng gì đáng kể.

Trong quá trình đột biến, cơ thể của Đầu Sắt có lẽ đã hình thành sự tiến hóa bí ẩn nào đó sao?

Đôi mắt Phong Chính Thanh lóe sáng nhìn Đầu Sắt biến đổi, hắn đã thua, nhưng lại xuất hiện tình huống không xác định, tang thi Trần Lạc phái ra hình như đang đột biến. Nó có thể giết Trần Lạc không đây? Hình như nó rất hận Trần Lạc, có lẽ sẽ chỉ đuổi giết hắn. Chỉ cần Trần Lạc chết, trận đấu này đương nhiên sẽ mất giá trị.

Trần Lạc làm gì, mà nó tức giận đến mức đột nhiên biến dị.

Trời đều muốn giúp ta.

Chỉ trong vòng bốn năm giây, Đầu Sắt đã hoàn thành quá trình đột biến.

Thân thể chưa đầy hai mét, đột nhiên cao lên mười ba, mười bốn mét, biến thành một người khổng lồ thực sự. Cái đầu cực kỳ to lớn, như một quả bí ngô siêu khổng lồ.

Những người khác đều kinh ngạc chết đi được, nhưng Trần Lạc không hề ngạc nhiên, hệ thân thể tới cấp bảy có thể tùy theo cấp độ mà phóng đại kích thước cơ thể của mình. Sức mạnh và khả năng phòng thủ được tăng cường nhưng lại làm giảm tính linh hoạt và tốc độ.

Đầu Sắt tức giận nói:

"Đầu Sắt đã trở nên mạnh mẽ hơn, đầu sắt, chân sắt, ta sẽ đạp vỡ trứng của ngươi."

Đầu Sắt đã về phía Trần Lạc, hắn dễ dàng né tránh, nhưng trên mặt đất bị dẫm ra một cái hố lớn, bán kính hơn mười mét.

Sức mạnh thật đáng sợ.

Hình như là cấp tám.

So với Đầu Sắt cao hơn mười mét, Kiếm Hư Không dài một mét trong tay Trần Lạc có vẻ không đủ uy hiếp. Trần Lạc lập tức truyền vào một lượng lớn năng lượng không gian, Kiếm Hư Không dài ra, hơn hai mươi mét.

Trần Lạc có khùng mới đi chặt cái đầu của Đầu Sắt, đó là nơi có phòng ngự mạnh nhất trên người Đầu Sắt.

Trần Lạc đã biết rõ điểm yếu của Đầu Sắt rồi còn gì?

Cắt trước rồi nói!

Ngay khi Đầu Sắt chuẩn bị lao tới, bốn cột đất đột nhiên xuất hiện xung quanh nó.

Là Tôn Vũ phóng dị năng của mình, tạm thời nhốt Đầu Sắt lại.

Mặc dù không có tác dụng gì, bị Đầu Sắt đụng là nát, nhưng vẫn cho Trần Lạc có thời gian thuận lợi đâm Kiếm Hư Không vào điểm yếu của Đầu Sắt.

Trần Lạc chỉ cảm thấy Kiếm Hư Không knhư đụng phải một vật cứng khác thường, trước đó dù có chém thắt lưng Đầu Sắt cũng không có lực cản lớn như vậy.

Trần Lạc sửng sốt một chút, ơ...

Đầu Sắt cười hung dữ nói:

"Ta đã nói với ngươi rồi, Đầu Sắt hiện tại là thực sự là đầu sắt, ta không còn sợ ngươi nữa đâu."

Được lắm, điểm yếu này đã được Đầu Sắt bù đắp, chỗ đó đã trở thành vị trí cứng rắn nhất trên người Đầu Sắt.

Trần Lạc bĩu môi, phát hiện Đầu Sắt còn khó đối phó hơn cả con tang thi hệ phong cấp tám mà hắn dùng gia tốc thời gian tiêu diệt.

Đầu Sắt liên tục giẫm đạp, Trần Lạc chỉ có thể tranh thủ chém Đầu Sắt một lần, hiệu quả không lớn, nếu không chém mấy chục kiếm, chưa chắc có thể giết chết nó. Trần Lạc cũng không để ý, trước đây Đầu Sắt quá yếu không có tư cách làm đối thủ của hắn, hiện tại vừa vặn đủ rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!