Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 272: Chương 272 - Tuyệt Đối Không Nên Giết Nó

Trần Lạc lập tức dẫn u Dương Lộ và mấy người nữa đi đến xem căn cứ mới.

Căn cứ mới.

Người phụ trách trông coi là Hạ Hạo Nhiên, một dị năng giả cấp năm trông coi căn cứ là quá đủ.

Nhưng lúc này, họ gặp phải một rắc rối.

Một con bọ hung xấu xí màu đen cao nửa mét dẫn theo một đám bọ hung nhỏ khác đến gây rối ở đây.

Thì ra chúng đào đất từ dưới khu vực của căn cứ mới chui lên trên.

Không chỉ xấu xí mà chúng còn phun ra nọc độc, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc.

Nếu có thể, Hạ Hạo Nhiên thật sự không muốn đánh nhau với loài sâu bọ này, thật sự hôi chết đi được.

Nhưng hắn là người phụ trách ở đây, nếu đã phát hiện thì có thể không chiến đấu được hay sao?

Hạ Hạo Nhiên dùng một quyền đánh bay nó văn xa hơn mười mấy mét, vậy mà nó lại không chết.

"A ba a ba."

Con rệp vô cùng tức giận, ta chỉ đến ăn chút phân, tại sao lại đánh ta?

Ngay lúc Hạ Hạo Nhiên chuẩn bị giết chết nó thì Trần Lạc đã đến, thấy bộ dáng của con rệp, vội vàng ngăn cản hắn lại, nói.

"Tuyệt đối không nên giết nó."

Tên nhóc Hắc Tử này, Trần Lạc biết nó.

Loài này thường được gọi là bọ hung, chuyên lấy phân và nước tiểu làm thức ăn.

Đây là một côn trùng tốt có ích trong việc cải thiện môi trường.

Đây không phải là côn trùng có ích sao?

Mạt thế bùng nổ, dân số giảm đi rất nhiều, tang thi cũng rất ít, động vật càng ít đi rất nhiều.

Dẫn đến việc chúng không có gì để ăn, mặc dù Trần Lạc không thể di chuyển toàn bộ động vật nhưng vẫn còn rất nhiều người, bên ngoài còn có tường đất, vì vậy chúng mới chạy đến đây đào đất để trộm phân ăn.

Cố gắng chịu khổ chỉ để có được một miếng phân để ăn.

Ta sống dễ dàng vậy sao?

Kết quả lại còn bị đánh.

Hạ Hạo Nhiên khó hiểu quay đầu nhìn Trần Lạc, loại côn trùng kỳ quái này có thể tấn công con người, tại sao phải giữ lại nó?

Con bọ hung cao nửa mét này chính là một con quái vật, hơn nữa nó đã bị đột biến rồi, nếu không cũng không to lớn như vậy.

Mỗi ngày nó phải cần ăn bao nhiêu phân.

Còn dẫn theo một đám bọ hung khác đến đây trộm thức ăn.

Trần Lạc nhìn về phía Mễ Phạn, có thể phiên dịch được tiếng nói của động vật này không?

Mễ Phạn vừa nhìn Hắc Tử đã cảm thấy buồn nôn và sợ hãi, núp trong lòng Trần Lạc, nói.

"Ta chỉ hiểu được ngôn ngữ của loài chó thôi."

"Chuyện này thần thiếp không làm được ."

Khóe miệng Trần Lạc giật giật, nếu không biết lời của nó ý gì thì cũng không cần học bừa, những lời nó nói ra đều là những lời gây sốc, khiến người ta phải khiếp sợ.

Một câu tiếp theo chắc chắn được học từ một số bộ phim truyền hình lộn xộn.

Còn nữa, gì mà gọi là chỉ có thể nghe hiểu ngôn ngữ của loài chó?

Ngươi không nghe hiểu những gì ta nói sao?

Mễ Phạn không nghe hiểu nhưng có người nghe hiểu.

Mộng âm nghe nói có một côn trùng lớn, rất tò mò, chạy tới xem một chút như thế nào.

Nghe nói bọ hung tự mình đến trộm phân, thậm chí còn bị đánh, cô không thể ngừng cười được.

Trần Lạc nhìn về phía Mộng âm, ánh mắt sáng lên, một số người thuộc hệ tự nhiên có thể giao tiếp với động vật, chẳng lẽ Mộng âm nắm giữ dị năng này?

Trần Lạc hỏi:

"Ngươi có thể giao tiếp với nó không?"

Mộng âm sửng sốt, đúng vậy, làm sao ta có thể hiểu được lời nói của một côn trùng?

Trần Lạc dụ dỗ nói:

"Có thể giao tiếp với nó, tối nay ngươi muốn ăn gì ta sẽ cho ngươi ăn món đó?"

Nghe hắn nói như vậy, Mộng âm vô cùng hăng hái.

Mộng âm cố gắng sử dụng dị năng hệ tự nhiên ẩn chứa trong người mình, nói với bọ hung.

"Chúng ta sẽ không tổn thương ngươi."

Bọ hung cũng ngây người, tức giận nói.

"A ba a ba, vừa mới đánh ta một lần mà còn nói sẽ không tổn thương ta, mắt ngươi mù sao, ngươi cứ chờ đó."

Mộng âm nhìn về phía Trần Lạc, dịch lại câu nói của bọ hung.

Trần Lạc cười thầm:

"Không phải ta biết ngươi sao? Ngươi đến đây ăn phân à?"

Bọ hung:

"Đúng vậy đúng vậy, ta đến ăn phân thôi."

Trần Lạc:

"Làm ngươi bị thương chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, nếu sau này ngươi lại đến thì chúng ta tuyệt đối không bao giờ làm tổn thương ngươi nữa."

Bọ hung:

"Ta sẽ không đến nữa."

Trần Lạc:

"Món này của chúng ta bao no."

Bọ hung:

"Bao no? Một ngày ta muốn ăn hơn hai trăm cân."

Trần Lạc:

"Ăn được lắm, yên tâm, tuyệt đối bao no, tối thiểu đủ cho ngươi ăn."

Bọ hung:

"Thành giao."

Cuộc giao lưu tràn đầy thú vị này không hề ảnh hưởng đến khẩu vị của Mộng âm, mấy ngày này cô thỉnh thoảng ăn một bữa ngon, nhưng đều là của Tiếu Vũ, dù sao cô vẫn chưa thể thành công trồng ra đồ ăn.

Mộng âm háo hức nhìn Trần Lạc.

Trần Lạc cười nói:

"Ngươi đã lập công lớn, muốn ăn gì?"

Mộng âm cũng không để ý, lập tức nói:

"Một phần gà rán, một phần thịt vịt nướng, một chai coca lớn loại 2.5L, đủ cho ta và Tiếu Vũ ăn."

Được, ăn gà ngon vẫn luôn có sức hấp dẫn rất lớn với người bạn nhỏ này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!