Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 281: Chương 281 - Im Lặng

Trần Lạc không nghĩ nhiều, chỉ một nhát kiếm đã chặt đứt lìa đầu của nó.

Mông của Lý Khôn té lên mặt đất, miệng của con rùa biển như vẫn còn sống, cắn chặt lấy hắn.

Qua hơn nửa phút, mới từ từ nhả ra.

Lý Khôn khóc rống lên.

Nghe vào thật thương tâm muốn chảy nước mắt theo.

Đàn ông khóc thì khóc đó không phải tội.

Tràn Lạc tò mò:

"Một mình ngươi xuất hiện ở đây làm gì vậy?"

Sinh vật biển ở đây có thói tàn sát bừa bãi, Trần Lạc là ỷ vào sức mạnh của mình, mới dám tới chỗ này. Nếu không kết cục cũng giống như Lý Khôn bây giờ.

Sức lực của Lý Khôn chắc chắn không giống nên mới rơi vào tình cảnh như vậy.

Lý Khôn nức nở khóc một lúc lâu, một người đàn ông trưởng thành giờ phút này nước mắt giàn giụa đầy mặt.

Lý Khôn thút thít nói:

"Cảm ơn người anh em, đã giúp ta khỏi cơn khốn khổ, ta cũng không muốn sống, vậy ta sẽ nói cho ngươi một bí mật ."

Bí mật?

Trần Lạc cảm thấy hứng thú, im lặng nghe Lý Khôn nói.

Lý Khôn nói:

"Ta thấy một con rùa biển khổng lồ trông rất bất thường, phải cao cỡ tám mét, đoán có thể là Vua Rùa Biển, nó bò lên trên bờ biển."

"Từ chỗ xa xa ta thấy trứng của nó, nếu có thể đưa nó về nuôi, không chừng có thể trợ thủ đắc lực bên người."

"Ta muốn trộm trứng của nó, ta biết chuyện này có hơi nguy hiểm, gan lớn dễ lo chết, nhưng nhát gan thì đói chết."

"Ban đầu nghĩa là cùng lắm thì chết thảm, nhưng không ngờ thê thảm thiệt, hu hu."

Nói đến đây lại càng đau lòng, Lý Khôn lại khóc gào lên.

Hu hu, không có phúc lớn, nếu không có Trần Lạc thì chắc chết sớm rồi.

Ống quần của Lý Khôn đều là máu, khó mà bay mất.

Con rùa dài hơn bốn mét kia quả thật là Quy Vương.

Sinh vật biến dị kia không phải dạng ngu, chỉ là có tính công kích cao, nếu có thể nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ, không chừng có thể thành công.

Đời sau của Quy Vương chắc chắn không thua kém gì.

Trong tức khắc Trần Lạc cũng kích động hỏi:

"Quy Vương này ở chỗ nào?"

Lý Khôn nói đến chỗ đó.

Có hai con cua to đi qua đây, Lý Khôn ngẩn người.

Hình như đã hạ quyết tâm, suy sụp nói:

"Cuộc sống quá khó khăn, ta cũng không muốn sống nữa, tạm biệt người anh em.

Lý Khôn khập khiễng đi đến chỗ con cua, tùy ý để con cua giết chết hắn.

Mạt thế tới quả thật cuộc sống càng khó hơn, nhiều người không tìm được hy vọng, còn bị thương nặng, Lý Không không còn tia hy vọng sống.

Trần Lạc không muốn ngăn cản, lòng cũng không chút dao động, chuyện như này đã thấy nhiều.

Tim đã nguội lạnh.

Trong miệng Trần Lạc vẫn luôn nhắc mãi:

"Quy Vương, Không biết thực lực như thế nào?"

Dựa theo kích thước cơ thể chắc hẳn là cỡ cấp bảy cấp tám.

Mảnh đất này rõ ràng là địa bàn của rùa biển, cua và tôm hùm gặp nhau, rùa biển cũng nhào lên cắn.

Nhưng hai người ức hiếp tốc độ chậm chạp của rùa biển, ngay lập tức chạy đi.

Trần Lạc vừa đánh đi, vừa đánh chết rùa biển.

Trong thời gian ngắn ngủn, đã có hơn mười mấy con rùa bị Trần Lạc đánh chết.

Có mười mấy cái mai rùa của rùa biển, nhìn qua mạnh hơn mai rùa Lâm Thiên đưa.

Con rùa biển khổng lồ coi như quá mức xui xẻo, gặp ngay sát thần.

Tốc độ phản ứng của Trần Lạc quá nhanh, chúng nó không thể theo kịp, vừa mới ngó đầu đã bị trần Lạc chộp lấy, một dao chém đứt.

Thịt của rùa biển, Tràn Lạc nghĩ chút vất vào trong không gian, tang thi cũng ăn thứ thịt này.

Trên đường đi tiêu diệt , còn chưa gặp được vật uy hiếp tới Trần Lạc.

Dù là tối khuya, thị lực của Trần Lạc vẫn rất tốt.

Con con rùa trước khi chết còn phát ra tiếng kêu thảm thiết, rất có thể sẽ thu hút sự chú ý của Vua Rùa Biển.

Rất nhanh Trần Lạc đã nghe tiếng động sột soạt, tinh thần ngay lập tức cảnh giác, không phải tiếng mà mấy con rùa biển kia có thể phát ra.

Một con quái vật khổng lồ xuất hiện trước mặt Trần Lạc.

Dài tầm tám mét, cao tầm hơn hai mét, mặt nó dữ tợn, phỏng chừng đây là con rùa theo lời của Lý Khôn.

Mặt Trần Khôn không chút thay đổi, bắt đầu Hư Không Dịch Chuyển.

Vua Rùa Biển đôi mắt to bằng nắm tay, ánh mắt lạnh như băng nhìn Trần Lạc, chính là tên nhóc này, giết chết anh em nhà nó.

Ta muốn cắn chết mi.

Cách Trần Lạc khoảng sáu mét, Vua Rùa Biển đột nhiên kéo cổ dài ra, mở cái miệng to đầy máu ra, ha há to miệng về phía Trần Lạc.

Cái cổ như có thể co giãn, tự nhiên có thể vươn ra xa mấy mét, khả năng là chưa kéo ra tới hết mức.

Vua Rùa Biển chậm hơn nhiều so với Đầu Sắt, biết được tập tính của chúng, sớm đã có sự chuẩn bị, đầu tiên là với đầu nó, né tránh trước, sau đó duỗi tay phải ra, nắm chặt lấy đầu của Vua Rùa Biển.

Tốc độ của nso chậm, khả năng tấn công cũng yếu, phòng ngự cũng quá sức, thậm chí chỉ có thể so với cấp hai.

Hư Không Kiếm chạm tới cổ của Vua Rùa Biển, tiến sát lại gần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!