Mã Ngọc giải thích:
"Người này trước kia là đồng nghiệp với ta, tài nghệ nấu nướng rất tốt."
Trần Lạc bừng hiểu ra, thì ra là một đầu bếp, vừa hay trong căn cứ còn đang thiếu người biết nấu ăn ngon, để hắn đến làm việc trong ban nấu ăn là được.
Giả Sơn gật đầu, nấu ăn à, cái này ta làm được, tuy không bằng Mã Ngọc, nhưng tay nghề chắc chắn đủ dùng.
Cho dù có khó khăn đói khổ thì cũng không đói được đầu bếp, đây là công việc béo bở.
Mã Ngọc đi rồi, Trần Lạc cảnh cáo:
"Đừng có suy nghĩ linh tinh không an phận với Mã Ngọc, ngươi hiểu chưa?"
Giả Sơn à một tiếng, ta cũng là người biết điều.
Chẳng lẽ Mã Ngọc đã trở thành người phụ nữ của lão đại rồi, vậy thì hắn đúng là không dám suy nghĩ linh tinh.
Đám người đuổi giết Giả Sơn trở về căn cứ, lập tức nói cho đại ca của mình là Trịnh Kim biết chuyện đã xảy ra.
Trịnh Kim nhăn mày lại hỏi:
"Cái tinh thể kia lớn thế nào?"
Đàn em của hắn miêu tả lại một chút.
Trịnh Kim đã từng nhìn thấy tinh thể bậc sáu, nghe đàn em miêu tả, hắn lập tức đoán được viên tinh thể này có lẽ là bậc bảy, thậm chí là tinh thể bậc tám cũng nên.
Mẹ ơi, thứ tốt như vậy mà để người khác cầm đi mất, ai mà cam lòng chứ?
Trịnh Kim lập tức hỏi xem thực lực của căn cứ Trần Lạc như thế nào.
Nhận được tin tức càng khiến cho Trịnh Kim khó chịu hơn, căn cứ có hơn hai nghìn người, còn chỉ thu nhận dị năng giả bậc bốn trở lên, nhìn có vẻ mạnh hơn căn cứ của hắn rất nhiều.
Đúng là không dễ chọc.
Nhưng nếu có thể đạt được viên tinh thể này, chắc chắn hắn sẽ thăng cấp lên bậc sáu, Trịnh Kim nhất quyết phải nghĩ cách đoạt được.
Trịnh Kim nghĩ ngợi, phái một người đi làm sứ giả.
Sứ giả đi vào trong căn cứ của Trần Lạc, cung kính nói:
"Thủ lĩnh Trần, đại ca chúng ta nói, tinh thể mỗi người lấy một nửa, nếu ngươi chịu giao tên Giả Sơn đã giết huynh đệ của chúng ta ra, thì chúng ta chỉ cần một phần ba tinh thể thôi."
Trịnh Kim đáng giá một phần ba tinh thể cũng đủ để hắn thăng cấp lên bậc sáu.
Thật ra, Trịnh Kim cũng chỉ muốn lấy một phần ba tinh thể, nhiều hơn sợ Trần Lạc không chịu, hơn nữa vừa hay có thể giết chết Giả Sơn.
Trần Lạc cười ha ha một tiếng:
"Giả Sơn là do ta bảo kê, ta đã nói rồi, ai cũng không thể làm gì được, còn tinh thể, nếu không phục, ngươi bảo hắn tự đến mà lấy."
Trần Lạc nói năng kiên quyết không nhún nhường, cự kỳ kiên định.
Sứ giả giận dữ rời đi, trở lại căn cứ nói cho Trịnh Kim nghe tất cả những lời Trần Lạc đã nói.
Trịnh Kim tức điên lên, vỗ mạnh vào bàn.
Con mẹ nó, một chút mặt mũi cũng không thèm nể nang.
Người trên giang hồ phải biết đối nhân xử thế, sao ngươi có thể không nể mặt hắn một chút nào như vậy?
Nhưng bảo hắn đi quyết chiến sống mái với Trần Lạc, hắn không dám.
Trịnh Kim càng nghĩ càng giận, hắn đi tới một kho hàng tràn ngập mùi máu tươi, cung kính nói.
"Thiết Chân tiên sinh, có chuyện cần ngài ra mặt."
…
"Thiết Chân tiên sinh, có chuyện cần ngài ra mặt."
Trong kho hàng tối tăm ngập tràn mùi máu tanh, có một con tang thi nam lười biếng đứng lên khỏi sô pha.
Đôi chân dài của nó cực kỳ bắt mắt, cả người cao hai mét bốn lăm, chỉ tính riêng phần đùi đã dài đến một mét sáu.
Không chỉ dài, trên chân nó còn phản xạ ra ánh sáng như kim loại.
Bởi vì chân của con tang thi này rất lợi hại, cứng rắn sắc bén giống như sắt thép, cho nên Trịnh Kim đặt cho nó một cái tên dễ nhớ dễ gọi, Thiết Chân.
Trịnh Kim không dám đến tìm Thiết Chân lúc nó đang ăn cơm, bởi vì lúc ấy Thiết Chân điên cuồng, lục thân không nhận.
Mỗi ngày Trịnh Kim cũng phải bắt vài người về để nuôi nấng Thiết Chân, mà Thiết Chân cũng mừng rỡ được người khác cung cấp đồ ăn.
Thiết Chân cười ha ha một tiếng:
"Dựa vào cái gì mà ta phải giúp đỡ ngươi, chẳng lẽ không giúp thì ngươi sẽ không cung cấp đồ ăn cho ta?"
Sắc mặt Trịnh Kim không hề thay đổi:
"Thiết Chân tiên sinh, có một kẻ rất ngông cuồng, hắn cướp đồ vật của ta, còn mở miệng nói năng kiêu ngạo, nói là thiên vương lão tử đến cũng không có tác dụng gì."
"Ta đã báo ra đại danh của ngài, hắn còn nói ẩu nói tả, nói là cái thứ rác rưởi gì, không cần biết có vuốt sắt thiết đầu thiết tay hay là thiết chân, thậm chí là thiết trứng cũng không có tác dụng."
Hai ngày nay, Trịnh Kim đã hiểu được một chút tính tình của Thiết Chân, chỉ số thông minh của nó không tồi, nhưng cũng chỉ như thiếu niên ngông cuồng mà thôi, không chịu nổi phép khích tướng.
Quả nhiên, sắc mặt Thiết Chân lập tức thay đổi, nổi giận đùng đùng nói:
"Ai, là ai, dám không thèm để Thiết Chân ta vào mắt, ta muốn ăn hắn."
Trịnh Kim lộ ra nụ cười, thực lực mạnh thì thế nào, chỉ là kẻ ngu xuẩn mà thôi.
Nhân loại không mạnh bằng hổ báo, nhưng nhân loại vẫn là đỉnh của chuỗi đồ ăn, đó là nhờ vào trí tuệ.
Chờ sau này thiết kế một cái bẫy, hoặc là chờ đến khi ta thăng cấp lên bậc sáu, ta sẽ mang con tang thi Thiết Chân bậc sáu này ra tế trời.
---
GIA GIA TẠO PHẢN TẠI DỊ GIỚI, TA LIỀN VÔ ĐỊCH TẠI ĐÔ THỊ - FULL: Hài hước, sảng văn, trang bức…