“Nếu như Pháp Vương thực sự là nuôi con cho người khác, ngươi nói xem, đáng thương biết bao.”
“Lát nữa ngươi đưa ta đến đó, nếu không, để một mình ta đi, ta sợ nếu thật không phải của Pháp Vương, Pháp Vương sẽ cắn ta.”
Trần Lạc cả người khó hiểu, không phải chứ, ngươi không tin tưởng Pháp Vương chút nào sao?
Ngộ nhỡ thật sự không phải là của Pháp Vương, không biết Pháp Vương còn có thể chịu được sự đả kích này hay không.
Trần Lạc hung hăng nhào nặn Mễ Phạn:
“Ngươi từ khi nào lại nhiều chuyện như vậy, cũng chỉ mình ngươi lắm lời, cứ luôn quan tâm đến con của Pháp Vương.”
Mễ Phạn chu miệng nói:
“Ta cảm nhận được còn có rất nhiều người ở đây cũng đang bàn tán.”
Chẳng lẽ là thành viên trong căn cứ?
Nếu để cho chó trưởng lão phát hiện ra, chắc chắn nó sẽ cắn chết các ngươi.
Trần Lạc trong lòng lo lắng, chỉ hy vọng con của Pháp Vương bình an vô sự, nếu không phải là con của Pháp Vương, ha ha, chỉ sợ là ta cũng không cứu nổi.
Trần Lạc nói:
“Mễ Lạp, lát nữa đi xem xem, nếu có chó con nào ra đời, ngươi có thể dùng chút phúc thuật của mình để tăng cường sức mạnh cho bọn chúng.”
Mễ Lạp đột nhiên cảm thấy hứng thú, lại đi tìm Mễ Linh, Tô Đại Trụ và Mã Ngọc nói cho bọn họ biết chuyện.
Mọi người đều rất tò mò, muốn được chứng kiến sự ra đời của một sinh mệnh mới.
Sự ra đời của gà vàng nhỏ có chút ngoài ý muốn, chỉ có Trần Lạc nhìn thấy.
Một nhóm người tụ tập bên ngoài ổ chó.
Pháp Vương khó hiểu nhìn, không phải chứ, vợ ta sắp sinh, các ngươi đến đây làm gì?
Pháp Vương cũng cảm giác được con của mình sắp được sinh ra, lập tức có phản ứng bảo vệ con mình.
Tránh ra, tránh ra, không cho phép các ngươi nhìn.
Pháp Vương thô bạo đuổi Tô Đại Trụ đi.
Đối với Mã Ngọc, người phụ trách chuyện ăn uống, Pháp Vương nhẹ nhàng hơn chút.
Pháp Vương nhìn Mễ Linh, làm sao vậy, là trưởng lão rồi thì không coi ai ra gì nữa à? Ta là trưởng lão đầu tiên của căn cứ, địa vị vẫn cao hơn ngươi.
Ngươi định tự đi hay muốn chó ta ra tay?
Ba người khá là thất vọng, tại sao lại không cho bọn họ xem chứ.
Mễ Lạp liền vội vàng giải thích, nói:
“Ta có thể làm bác sĩ.”
Pháp Vương cảm thấy có lý, thể là cho phép Mễ Lạp ở lại, nhưng ngươi phải đứng sang một bên đợi, không được nhìn vào cho đến khi có tiếng chó sủa.
Pháp Vương lại nhìn Trần Lạc, trong lòng hậm hực, ngươi muốn xem thì cứ việc xem đi.
Pháp Vương nhìn chằm chằm vào Mễ Phạn, ngươi tới đây làm gì? Ngáng chân người khác sao?
Pháp vương muốn đuổi Mễ Phạn đi, nhưng Mễ Phạn liền nhào lên ôm cổ Trần Lạc, Pháp Vương lại không dám tấn công Trần Lạc, nên đối với Mễ Phạn mặt dày này, nó cũng không còn cách nào khác.
Ngoại trừ Trần Lạc, Pháp Vương chính là không để cho người khác tí mặt mũi nào.
Bình thường cũng không ghê gớm như vậy, nhưng không phải bây giờ con ta sắp chào đời sao?
Pháp Vương đi đi lại lại bên ngoài chuồng chó, trông rất lo lắng.
Trần Lạc cũng không nhìn chằm chằm Ngân Lang, hắn lấy một chiếc ghế nhỏ ra, ngồi trong sân, có chút lơ đãng.
Pháp Vương cứng đầu như vậy, khôn khéo cả một đời, không thể nào bị đổ vỏ được.
Nếu thật là không phải của Pháp Vương, Pháp Vương sẽ cắn chết chọn chúng hay vẫn coi như là con của mình?
Số phận của Ngân Lang rồi sẽ ra sao?
Hoặc là có thể một nửa trong số đó là của Pháp Vương?
Trần Lạc hỏi Mễ Phạn:
“Ngươi đoán được thêm gì nữa không?”
Mễ Phạn suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta cũng không biết được đó là con của ai, nhưng tôi có thể cảm nhận được Ngân Lang rất an toàn, như thể có sáu sinh linh nhỏ bé sắp được sinh ra vậy.”
Trần Lạc ngẩn người, sáu mạng nhỏ?
Vãi, sáu bào thai, lợi hại vậy sao?
Đột nhiên, bên trong chuồng chó truyền đến âm thanh lo lắng của Ngân Lang.
Đây là sinh rồi sao?
Pháp Vương lập tức xông vào.
Trần Lạc cũng không vội, đợi đến khi sinh xong rồi nói tiếp.
Có thể nghe thấy âm thanh yếu ớt của chó con.
Trần Lạc đi đến chuồng chó, nhìn vào trong, chỉ thấy dưới bụng của Ngân Lang có mấy cái đầu nhỏ.
Ngân Lang vẻ mặt cưng chiều, trên mặt mang theo ánh sáng của tình mẫu tử, nhưng vừa nhìn thấy Trần Lạc, lập tức cảnh giác.
Pháp Vương thì ở bên cạnh cười khúc khích, ngoe nguẩy cái đuôi.
Trần Lạc thở phào nhẹ nhõm, có Mễ Phạn nhắc nhở, không cần đếm cũng biết là có sáu đứa, mà nhìn vẻ mặt của Ngân Lang, xem ra đều bình an vô sự, chưa có chết.
Pháp Vương vẫn rất mạnh, thiên phú của Ngân Lang cũng rất tốt, đạt tới cấp 4.
Gen cũng không tệ.
Mễ Phạn nói một cách nhỏ nhẹ:
“Là sói con hay chó con vậy?”
Trần Lạc bật cười, sao ngươi lại quan tâm đến vấn đề này như vậy?
Chuyện chó trưởng lão có thể đã bị lừa, chẳng lẽ toàn bộ căn cứ đều biết rồi?
Tìm được cơ hội, Trần Lạc rốt cục cũng nhìn thấy rõ bộ dáng của đám chó con này.
Quả thực đúng như Mễ Phạn nói, có sáu sinh mạng nhỏ, sáu sinh mạng nhỏ này, tất cả đều có bộ lông màu đen.
Thậm chí còn không có một cái màu trắng nào.