Mạc Ninh khó khăn nói:
“Đại ca, đừng giết ta, ta vẫn còn dị năng hệ không gian, ta nghĩ ngươi có thể không làm được, nhưng ta có thể dạy ngươi.”
“Đó là một kỹ năng cực kỳ hữu ích, có thể lưu trữ đồ vật.”
Trần Lạc đi lại trong hư không đến bên cạnh Mạc Ninh, lớn tiếng quát hắn:
“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng xứng có khả năng dạy cho ta?”
Trực tiếp giết chết hắn, vậy thì lợi cho Mạc Ninh quá, Trần Lạc suy nghĩ một chút, sau đó đem bọn hắn về căn cứ.
…
“A..a..a..”
Một loạt tiếng la hét thảm thiết vang lên.
Trần Lạc đã đánh gãy tứ chi của Mạc Ninh và Giang Bạch.
Sắc mặt Mạc Ninh tái nhợt, tang thi bình thường căn bản không thể làm tổn thương ta, thế nhưng người này lại có thể dễ dàng đánh gãy tay chân ta.
Rốt cuộc là cấp mấy.
Giang Bạch càng không thể chịu nổi, đau đến mức hôn mê bất tỉnh.
Mạc Ninh run rẩy nói:
“Ngươi thật sự là quá tàn nhẫn, cô ấy dù sao cũng chỉ là con gái mà thôi.”
Đáp lại Mạc Ninh là một cái tát không hề nhẹ của Trần Lạc.
Trần Lạc lạnh lùng nói:
“Ngươi đang nói ta tàn nhẫn sao? Nếu ngươi không chọc giận ta, ta sẽ tàn nhẫn với ngươi sao? Tất cả đều là do ngươi gieo gió gặt bão.”
“Kể từ lúc ngươi giết người của ta, số phận của ngươi đã được định đoạt phải chịu kết cục như này rồi.”
Mạc Ninh không biết phải nói gì, trong lòng lần nữa cảm thấy vô cùng hối hận, vì sao bản thân lại đi khiêu khích cái tên đáng sợ này.
Mạc Ninh có chút mơ hồ, rõ ràng là ta rất mạnh, từ khi nắm giữ Hư Không Chi Kiếm cho đến nay chưa từng gặp phải đối thủ, tại sao khi gặp phải người này lại không hề có sức phản kháng.
Tại sao lại bị dồn đến bước đường cùng như này.
Lưu Bôn, thành viên vừa được giải cứu, thu lại những viên tinh thể của đồng đội Mạc Ninh và lên, nói:
“Lão đại, tinh thể.”
Trần Lạc liếc mắt nhìn họ, tất cả đều là cấp 4:
“Các ngươi cứ giữ lại đi, chỉ để bù đắp cho sự kinh hãi vừa xảy ra mà thôi.”
Lưu Bôn có chút bất ngờ, nghĩ nghĩ, cũng đúng, lão đại sao cần gì phải để tâm đến những tinh thể này.
Nhìn sang Mạc Ninh, Lưu Bôn trong mắt lộ rõ vẻ căm hận mãnh liệt, hai mắt đỏ lên, không tự chủ được mà tiến đến đạp mạnh vào người Mạc Ninh.
“Ngươi thích ngông cuồng à, thích xằng bậy à, ngươi có bệnh rồi phải không.”
Để Lưu Bôn trút giận một lúc, Trần Lạc đem Mạc Ninh Giang Bạch giống như cá chết đi đến chân núi, nơi đó có một chiếc xe đang đỗ.
Trở lại căn cứ, ở trước cửa, Trần Lạc ra lệnh:
“Tìm một cái móc treo người đàn ông này lên, hắn không phải thích tìm thú vui sao, nếu nhàm chán có thể cùng hắn chơi đùa.”
Sau khi đem Mạc Ninh treo lên, Trần Lạc vỗ vỗ mặt hắn:
“Hy vọng ngươi có thời gian vui vẻ.”
Mạc Ninh sợ hãi nói:
“Ngươi giết ta đi.”
Trần Lạc nở một nụ cười lạnh lùng, tinh thể cấp 6 của Mạc Ninh đối với hắn cũng chỉ có vậy, cũng không quá hứng thú, cứ từ từ chơi cho đến khi ngươi chết dần chết mòn.
Chuyện của Hà Vũ Trình và Lưu Bôn đã truyền khắp căn cứ, rất nhiều người biết đến.
Lập tức có hơn chục người tụ tập trước Mạc Ninh, vừa cười hả hê vừa chế nhạo.
Mạc Ninh vừa đau đớn vừa kêu lên:
“Các ngươi định làm gì?”
Trần Lạc đem Giang Bạch ném vào phòng giam được thiết kế đặc biệt.
Trần Lạc nghĩ nghĩ, cứ chiếu cố Giang Bạch một chút, để cô đạt tới cấp 6, sau đó thu hoạch tinh thể cấp 7, tinh thể cấp 7 tương đối hiếm, mặc dù chuyện này sẽ phải mất một thời gian.
Giang Bạch đã tỉnh lại, yếu ớt nói:
“Thật xin lỗi, thả anh Mạc Ninh ra đi, ta để ngươi tùy ý xử lý.”
Trần Lạc vỗ vỗ lên mặt cô, khẽ dùng lực làm phát ra âm thanh “bốp bốp.”
Trần Lạc cười giống như một kẻ phản diện:
“Vậy thì ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu không Mạc Ninh e là sẽ không cứu nổi rồi, nếu nhanh, hơn hai tháng nữa ta sẽ cho ngươi gặp lại anh Mạc Ninh của ngươi.”
Giang Bạch gật đầu:
“Được, ngươi tới đi.”
Tới cái gì mà tới, tới không nổi, ta không phải loại người như vậy.
Trần Lạc bảo người để mắt tới cô, sau đó đi về phía Triệu Hải, Triệu Hải vừa mới trở về rồi.
Giang Bạch tứ chi đều bị đánh gãy, chỉ có thể ngã xuống đất, trong lòng vẫn còn tràn đầy hận ý, chỉ có sống sót mới có thể báo thù, dù có phải chịu bao nhiêu sỉ nhục, ta cũng có thể chịu đựng.
Triệu Hải đang hút thuốc cách đó không xa, đợi Trần Lạc, vừa thấy Trần Lạc, hắn lập tức đứng thẳng người, bày ra bộ dáng nghiêm trang.
Trần Lạc cười nói:
“Lão Triệu, đừng khách sáo như vậy, chúng ta không cần phải câu nệ.”
Triệu Hải nói:
“Vẫn là nên có phép tắc.”
Trần Lạc nỗ lực nói:
“Ngươi làm rất tốt, mới làm việc được một thời gian mà đã giúp căn cứ chiêu mộ được 65 hệ tự nhiên.”
Nói là chiêu mộ nhưng thực chất là đang xúi giục nổi loạn, đều là những đào trộm người từ các căn cứ khác.