Vốn tưởng là ngày vui, ai ngờ bị bắt đeo lên món nợ xưa nay chưa từng có.
Pháp Vương nôn nóng sủa gâu gâu, trước đó ngươi chưa nói chuyện này.
Trần Lạc cũng ra vẻ sửng sốt:
"Cái này mà cần phải nói nữa à? Đây là quy định từ trước đến nay mà."
"Ngươi cũng là dân chuyên đổi tinh thể rồi, sao bây giờ còn hỏi chuyện trẻ con như thế?"
Pháp Vương vội vàng trả tinh thể lại cho Trần Lạc.
Chó mới chỉ hấp thu một lần, còn chưa hấp thu được bao nhiêu cả, trả hàng.
Trần Lạc lắc đầu:
"Một khi đã bán sang tay thì không nhận đổi trả hàng, thân là trưởng lão, ngươi phải làm gương tốt."
"Có điều ngươi yên tâm đi, ngươi được phép ghi nợ tiền thức ăn cho chó con và ngân lang."
Pháp Vương mới phản ứng lại, khóc ướt mặt, vòng quay chóng mặt nhất mà ta từng đi qua, là kịch bản của chủ nhân.
…
"Anh Thiên, xin chào. Đây là món quà nhỏ để tỏ lòng cung kính. Anh Thiên, ta biết là ngươi có quan hệ tốt với Trần lão đại, đây là quà chuẩn bị cho Trần lão đại. Trần lão đại là quý nhân, người bận trăm công nghìn việc, vậy nên ta khó có thể gặp được mặt. Làm phiền ngươi truyền món quà này cho hắn giúp ta.”
Một lão đại của một căn cứ nhỏ đứng trước mặt Lâm Thiên mà cứ như đứng trước mặt bố đẻ vậy, cực kì cung kính. Trên mặt Lâm Thiên nở nụ cười giống như hoa, hắn ta không hề tỏ ra khách khí mà nhận hết tất cả số quà. Từ khi hắn ta bái Trần Lạc làm đại ca, không biết có bao nhiêu nhóm người đến tặng quà cho hắn ta rồi. Sau khi nhóm người tặng quà đi ra khỏi căn cứ của Lâm Thiên, một đàn em cảm thấy cực kì không công bằng, nói:
“Đại ca, ta cảm thấy không hiểu nổi. Đến cả mặt lão đại chúng ta cũng không gặp nổi, vậy thì tặng quà có tác dụng gì cơ chứ? Đây không phải là đem đồ đổ xuống sông xuống biển hay sao? Đến bản thân chúng ta còn ăn chưa no.”
Sắc mặt tên đại ca vẫn giống như bình thường, hắn ta mỉm cười nói:
“Vậy là ngươi không hiểu rồi. Trần lão đại có nhận hay không là việc của hắn, còn có tặng hay không tặng là việc của chúng ta. Bình thường chăm bái phật vẫn tốt hơn có việc mới đi ôm chân phật mà. Tặng quà như này thực ra là chỉ để biểu hiện thái độ của chúng ta mà thôi. Ngươi tặng, Trần lão đại không nhất định sẽ biết. Nhưng nếu như ngươi không tặng, nói không chừng ngươi sẽ bị Trần lão đại để ý, sau đó tìm một cơ hội để sau này tính sổ cũng nên.”
Đại ca cảm thán nói:
“Tặng quà cũng là một môn cần học đó nha.”
Mọi người chỉ thấy đại ca vừa cảm thán vừa nói:
"Ầy, thật sự là không hiểu nổi, vì sao Trần lão đại lại chỉ quan tâm yêu thương mình Lâm Thiên, để cho hắn ta làm chó bên mình, còn công khai tuyên bố ai mà động vào Lâm Thiên thì đồng nghĩa với việc động vào hắn. Nếu như cho ta một cơ hội thì chắc chắn ta sẽ làm tốt hơn cả Lâm Thiên, hầu hạ cho Trần lão đại thoải mái thì thôi.”
Còn việc mấy người kia bảo Lâm Thiên gửi quà lại cho Trần Lạc, Lâm Thiên giữ lại hết tất cả. Một đàn em thân thiết của Lâm Thiên là Châu Cường lo lắng nói:
“Đại ca, cứ nhận như thế cũng không hay đâu. Nhỡ đâu Trần Lạc biết được, sợ rằng chúng ta mất cả chì lẫn chài mất.”
Lâm Thiên xua xua tay nói:
"Cường Tử, ngươi phải hiểu rằng chúng ta quay xung quanh Trần Lạc là vì cái gì. Cái chúng ta cần chính là lợi ích. Nếu như không có lợi ích, mà một chút phí dầu nước nho nhỏ như này cũng không cho chúng ta, vậy thì vì sao chúng ta phải bám lấy hắn ta cơ chứ? Nếu như không có đủ tư nguyên, vậy thì làm sao chúng ta có thể nuôi được nhiều thủ hạ như vậy? Người không có tiền của thì phải có gan, không có cái gan lớn thì làm sao mà lăn lộn nổi? Nước trong quá thì không có cá, kể cả hắn ta có biết thì sao, ta cũng có thể qua mắt hắn ta trót lọt được. Đợi một thời gian nữa, khi chúng ta ổn định rồi, ta sẽ tổ chức lại nhân thủ, chúng ta cũng đi lấy một lô mai rùa về đây.”
Còn một câu mà Lâm Thiên chưa nói, nhưng mà nếu như có một ngày nào đó hắn ta có thể kiếm được một viên tinh thể cấp cao, có thể giúp thực lực hắn tăng lên nhanh chóng, vậy thì đến lúc đó Trần Lạc mà còn muốn dạy dỗ con chó là hắn đây, cũng không biết là ai dạy dỗ ai đâu. Bây giờ dưới trướng hắn ta chỉ có hơn 1300 người. Khi hắn ta vừa tới Thần Đô, dưới trướng hắn ta chỉ có hơn 200 người. Bây giờ dưới trướng hắn đã có thực lực lớn mạnh, mạnh hơn trước đây rất nhiều. Tất cả là dựa vào cái gì cơ chứ? Tất cả là dựa vào việc hắn ta có quan hệ tốt với Trần Lạc.
Có rất nhiều người không đủ điều kiện gia nhập căn cứ của Trần Lạc đều gia nhập vào căn cứ của Lâm Thiên. Những người này cũng đều coi là tinh anh chuẩn rồi. Tất cả bọn hắn đều hy vọng sẽ có một ngày nhảy được qua chỗ của Trần Lạc. Mà cũng có một số người không muốn làm một đàn em bình thường, hy vọng tìm được một căn cứ vừa có bối cảnh tốt lại vừa có thực lực, kể cả là một cái căn cứ tầm trung cũng tốt rồi. Mặc dù số người ở căn cứ của Lâm Thiên rất đông, nhưng thực sự ở đây cũng không có ai là dạng rác rưởi cả. Lâm Thiên tự nhận mình là một con chó, nhưng hắn ta còn lăn lộn tốt hơn nhiều người rất nhiều.