Pháp Vương tăng cấp lên cấp 7 đã có thể phát ra lôi điện từ mắt với tốc độ cực kì nhanh, làm cho người ta không thể né kịp. Mễ Linh kinh ngạc nói:
“Pháp Vương, ngươi cũng giỏi thật đấy. Ngươi làm thế nào mà làm được vậy, dạy ta với đi?”
Pháp Vương tỏ ra cực kì đắc ý, chuyện này mà còn cần hắn dạy ư, không phải là chỉ cần nhìn nhìn là học được à? Lúc đầu, khi thấy Hải Cơ có thể bắn ra yên diệt chi quang từ mắt, Pháp Vương cảm thấy ngộ ra nhiều điều. Hóa ra không chỉ có bàn tay, miệng mới có thể bắn ra công kích, mà mắt cũng có thể. Sau khi tăng lên đến cấp 7, Pháp Vương nhanh chóng nắm vững được phương pháp tạo ra công kích bằng mắt. Trần Lạc bật cười, Pháp Vương không chỉ có thiên phú hơn người, mà năng lực lĩnh ngộ của hắn cũng cao hơn người khác một bậc. Nếu không thì sao có thể gọi hắn là Lôi điện Pháp Vương được cơ chứ? Đúng lúc Long Vũ cũng có thành quả nghiên cứu mới, hắn ta bước vào cười lớn:
"Thủ lĩnh, ta mới tìm ra được một loại kim loại có tác dụng ra tăng rất lớn đối với hệ lôi, nó gần giống với titani.”
Pháp Vương vừa nghe vậy lập tức trở nên hứng thú. Trước đây, một con chó cầm pháp trượng rất không tiện. Bây giờ hắn có thể công kích bằng mắt rồi, vậy thì liệu có thể lắp lên mắt hắn hay không? Long Vũ ngẩn người, sau đó hắn nhanh chóng thay đổi hình dạng của kim loại, làm thành một cái vòng hình tròn, đeo lên mắt của Pháp Vương. Cái bịt mắt này có màu vàng kim, phát sáng lấp lánh. Mễ Phạn kêu lớn:
“Ta biết thứ này, đây là mắt chó hợp kim titani 24k.”
…
Trần Lạc đang luyện tập trục xuất hư không. Chỉ có cách luyện tập liên tục mới có thể khiến hắn có thể hiểu biết rõ một cách sâu sắc. Mỗi lần luyện tập, hắn đều giữ lại 1/3 lượng dị năng, dùng để đối phó với những tình huống đột xuất, hắn sẽ không tiêu hao hết toàn bộ dị năng trong một lần. Hành tẩu hư không có tiêu tốn dị năng thấp đến mức nào đi chăng nữa thì nó cũng có một ngưỡng tiêu hao giới hạn gốc. Trần Lạc có làm cách nào đi chăng nữa thì hắn cũng không có cách nào có thể làm giảm mức tiêu hao dị năng đi được. Mức giới hạn tiêu hao năng lượng thấp nhất của trục xuất hư không cao hơn hành tẩu hư không rất nhiều. Bây giờ Trần Lạc đang luyện tập với vật thể tĩnh. Lượng tiêu hao khi luyện tập với vật thể tĩnh thấp hơn khi luyện tập với vật thể sống rất nhiều.
“Đi nào.”
Giây tiếp theo, quả bóng da mà chú chó nhỏ đang chơi đùa cùng bỗng biến mất không thấy tung tích. Chú chó nhỏ ngơ ngác nhìn Trần Lạc, sau đó tất cả đều đồng loạt kêu lớn về phía Trần Lạc. Mễ Phạn nghe thấy tiếng, ôm bụng cười đến mức lăn từ trên ghế xuống. Mễ Phạn cười đến mức thở không nổi:
“Trần Lạc, ngươi không biết là bọn nó đang nói cái gì sao?”
Trần Lạc ngượng ngùng, chuyện này hắn thừa nhận là hắn làm không đúng, muốn tìm quả bóng da quay về sợ là chuyện không dễ dàng. Mễ Phạn mô phỏng lại:
“Bố nuôi, bố nuôi, ngươi xấu tính thật đấy. y yo, cười chết ta mất thôi.”
Trần Lạc ngẩn ra đủ 7 8 giây, sau đó mặt hắn giật giật không ngừng. Bố nuôi ư? Hắn không phải, hắn không có, đừng có gọi bừa. Là ai dạy nó gọi vậy cơ chứ? Trần Lạc nhìn vòng vòng trong sân viện, hắn nhìn Pháp Vương- kẻ đang luyện tập mắt điện quang. Là do hắn trừ điểm tích phân quá ít, hay là do hắn trừ quá nặng tay rồi? Pháp Vương bày tỏ chuyện này không liên quan đến hắn. Mễ Phạn và chó nhỏ nói chuyện một lát, sau đó cuối cùng ánh mắt chúng khóa chặt lên Ngân Lang. Tất cả là do Ngân Lang dạy. Trần Lạc lập tức đi đến hỏi tội Ngân Lang. Ngân Lang bày ra bộ mặt cao ngạo nhìn Trần Lạc, không hề tỏ ra sợ sệt.
“Gâu gâu.”
Mễ Phạn phiên dịch:
"Nó nói, ngươi là Pháp Vương là anh em, vậy nên chó con gọi ngươi là bố nuôi thì có vấn đề gì sao?”
Hóa ra trong mắt Ngân Lang cho rằng, Trần Lạc và Pháp Vương là anh em. Trần Lạc cũng không thể nói rằng Pháp Vương là thú cưng của hắn được đúng không? Chuyện đó là không thể, đúng thật là nó và hắn là sự tồn tại giống như huynh đệ với nhau vậy. Kể cả nó có là đàn em hoặc là thủ hạ của hắn, thì con trai nó gọi hắn là bố nuôi cũng có vấn dề gì đâu? Trần Lạc xoa xoa mũi, hắn nhận rồi, sau khi có 4 con rùa nhỏ, bây giờ hắn lại có thêm 6 thằng con trai?
Tiểu Hồng- kẻ đã lên cấp 4, đang ấp trứng gà con lần thứ hai- vừa nhìn vừa cười lớn trong lòng. Có vấn đề không? Không có vấn đề gì nha. Đúng là một đôi huynh đệ với nhau, đều “cẩu” giống nhau cả. Sau khi luyện tập 6 ngày, cuối cùng Trần Lạc cũng có thể nắm vững điều chỉnh phương hướng một cách chuẩn xác. Bây giờ trục xuất hư không của hắn đã có thể tùy ý điều chỉnh, muốn vật thể dịch chuyển sang hướng nào thì vật thể sẽ dịch chuyển sang hướng đó. Còn về việc cự ly tính toán chính xác thì thật sự là hắn không dễ nắm bắt.
Mỗi ngày hắn chỉ có thể luyện tập mười mấy lần mà thôi, dù sao thì luyện tập trục xuất hư không cũng mang lại tiêu hao rất lớn. Trần Lạc truyền tin tức cho Hải Cơ, để cho khoảng thời gian này nó ngừng một chút, đợi khi nào bản thân lên đến cấp 8 rồi hẵng đi. Dị năng giả lên đến cấp 8 có thể có năng lượng gấp đôi hoặc hơn thế nữa. Tố chất thân thể có thể tăng cường rất nhiều, như vậy có thể bảo đảm an toàn hơn rồi.