Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 367: Chương 367 - Đồ Còn Tươi

Trần Lạc há há miệng, hắn muốn nói vài câu giữ chân lại, ở lại ăn bát sủi cảo rồi lại đi có được không? Nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói. Hải Cơ thực sự không thể ở lại đây lâu được. Cả đi cả về mất gần 2000 dặm, đi như vậy chỉ để đưa tiền mừng tuổi cho hắn thôi hay sao? Trong lòng Trần Lạc bỗng có một cảm giác không rõ tên xuất hiện. Mặc dù là một kẻ khát máu, nhưng đây cũng không phải lỗi của nó, có lẽ là do đã phải chịu ảnh hưởng gì đó nên mới trở nên như vậy. Của một đồng công một nén, đi cả ngàn dặm chỉ để tặng một cọng lông, món quà này mang tình ý sâu nặng nha. Hải Cơ này có thể giữ quan hệ tốt được nha. Dì Hải Cơ à, đợi đến khi ta nắm giữ được dòng chảy thời gian, ta nhất định sẽ biến ngươi trở nên trẻ trung.

"Khà khà. Quầng sáng bao phủ đại địa.”

Một con tang thi thể đột biến bỗng nhiên xuất hiện giữa một căn cứ có hơn 1000 người, những căn cứ có quy mô như này cũng không được coi là nhỏ. Thể đột biến vừa xuất hiện đã gần như đều dùng đại chiêu. Phía trên đỉnh đầu của nó có một vật thể phát quang giống như là một cái mặt trời nhỏ, dựng thẳng lên cao khoảng 3 mét, từ nó phát ra một quầng sáng màu trắng.

Thánh quang chiếu rọi. Rất kì quái, thứ đại diện cho tà ác như tang thi mà lại có thể dùng thứ năng lực nhìn có vẻ rất thánh khiết. Chỉ cần một cái chiếu rọi thôi, có hơn 20 thành viên canh giữ cửa của căn cứ đồng loạt chết thảm, tất cả đều giống như bị nướng cho chín vậy. Tất cả nước trong cơ thể của họ đều giống như bị làm cho bốc hơi hết trong giây lát vậy, không hề có chút khả năng kháng cự nào cả. Thể đột biến tiến về phía trước, hắn ta bắt được một người rồi bắt đầu gặm.

“Biến thành thịt khô cả rồi, ăn cũng không còn ngon nữa, trong cơ thể bọn chúng phải còn chút nước thì ăn mới ngon được.”

Thể đột biến dùng tốc độ giống như quỷ hồn tiến gần lại một thành viên, sau đó nó xe nát hắn ra mà không tốn một chút sức lực nào, rồi bắt đầu ăn như gió cuốn mây bay. Một người đứng ở bên cạnh bị dọa đến mức chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất, căn bản là không thể chạy đi nổi. Thực sự là con tang thi này quá đáng sợ rồi. Thể bột biến cười hi hi nói:

“Đừng hoảng sợ, tạm thời ta sẽ không giết ngươi đâu.”

Trí tuệ của nó không thấp, nó biết rằng thịt mà không tươi thì ăn sẽ không ngon. Lão đại của căn cứ này là Thường Viễn nghe tin thì vội vã chạy đến. Đứng từ rất xa, ánh mắt hắn lấp lóe nhìn về phía thể đột biến. Thứ này không phải là thứ mà sức lực của con người có thể chống lại được. Mạt thế cũng đã bắt đầu được sắp 1 năm rồi, đối với việc vì sao lại có những con tang thi đột nhiên trở nên mạnh như vậy, những kẻ sinh tồn cũng có các đồn đoán nhất định.

Thường sẽ có những kẻ sinh tồn phát hiện ra tang thi thể đột biến, sau khi họ lấy được tinh thể của nó thì bí mật về thể đột biến cũng coi như là bị bại lộ rồi. Thứ này có tuổi thọ không dài, thứ càng mạnh thì tuổi thọ càng ngắn. Thậm chí có thể nói rằng thể đột biến vừa được coi là một cơn ác mộng, cũng là một loại ban ân. Kể cả không cần chủ động đối phó với bọn nó, bọn nó cũng sẽ tự phát nổ mà chết.

Nếu như lấy được tinh thể của bọn nó có thể giúp trở nên mạnh hơn nhanh chóng hơn. Trong lòng Thường Viễn rất kinh hãi, con tang thi này mạnh thật đấy. Những thể đột biến thường thấy đứng trước mặt nó chỉ giống như con nít mà thôi. Hắn phải giữ nó lại. Nếu không mà để nó chạy qua căn cứ khác rồi chết ở đó thì tinh thể sẽ rơi vào tay người khác mất. Với tốc độ của nó thì không thể có chuyện có ai đó có thể bám theo nó được.

Thường Viễn nghiến chặt răng, phải liều thì mới có thể kiếm miếng lớn được. Thế nên Thường Viễn liền phái một tên đàn em ra, dạy hắn ta nên ăn nói như thế nào. Tên đàn em bày ra bộ mặt như khóc tang, chuyện này có khác gì với chuyện giao lưu với tử thần đâu cơ chứ, xác suất hắn ta phải bỏ mạng quá cao rồi. Nhưng mà lão đại đã nói như thế, nếu như hắn ta không đi thì chắc chắn sẽ phải chết. Tên đàn em căng chặt da đầu, đi đến nói chuyện với thể đột biến. Thể đột biến ăn một người thấy không đủ, tên đàn em đó cũng thành bữa ăn rồi. Thường Viễn không bỏ cuộc, hắn ta lại phái ra một tên đàn em nữa. Tên đàn em này run rẩy nói:

"Chào ngươi, đại ca của chúng ta nói, chúng ta tình nguyện cung phụng cho ngươi, ngươi muốn ăn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu.”

Thể đột biến cực kì vui vẻ:

“Lại còn có chuyện tốt như thế cơ à? Hi hi, nếu như hắn ta đưa đồ không đủ cho ta ăn thì đừng trách ta ăn cả hắn ta luôn nhé. Còn nữa, nhất định đồ phải là đồ còn tươi đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!