Một tiếng hét giận dữ vang lên. Sắc mặt Thường Viễn như nứt ra nhìn về phía viên tinh thể to bằng quả trứng gà trong tay Trần Lạc. To thật, đúng là quá to, từ trước tới giờ hắn chưa từng thấy viên tinh thể nào to đến vậy cả. Chắc chắn cấp bậc của nó cực kì cao. Mặc dù sự xuất hiện của Trần Lạc có hơi quỷ dị, nhưng mà cũng không thể nào có chuyện Thường Viễn giơ tay tặng không viên tinh thể đi được.
“Là ngươi à, Trần lão đại.”
Sau khi Thường Viễn nhìn rõ khuôn mặt của Trần Lạc, sắc mặt hắn ta lộ ra vẻ kiêng kị rõ ràng. Ở vùng gần đây, Trần Lạc rất nổi tiếng. Căn cứ của Trần Lạc là căn cứ mà Thường Viễn thấy có thực lực mạnh nhất, không có một ai dám đối đầu lại với Trần Lạc cả. Đến cả con chó mà trước đây Trần Lạc nuôi- Lâm Thiên- cũng không ai dám đắc tội. Thực lực của Trần Lạc là gì đến bây giờ đó vẫn là một câu đố. Nếu như thực lực của Trần Lạc có thể đánh chết thể đột biến, Thường Viễn sẽ cút ngay lập tức mà không nói đến câu thứ hai. Nhưng hiển nhiên là vận may của Trần Lạc rất tốt, hắn vừa đến thì thể đột biến đã chết rồi. Trần Lạc cười nói:
“Hóa ra là nhận ra ta à? Vậy viên tinh thể này coi như là quà gặp mặt ngươi tặng cho ta, ngươi thấy thế nào hửm?”
Thường Viễn cười lạnh một tiếng. Kể cả căn cứ của ngươi có mạnh đến mức nào đi chăng nữa thì lúc này đây ngươi cũng chỉ có một mình mà thôi. Thường Viễn nói với vẻ thâm trầm:
"Tất cả mọi người cùng nhau tiến lên, giết chết hắn đi. Người nào giết được hắn ta sẽ thưởng cho 3 mỹ nữ, 5 bình rượu, 3 túi xúc xích.”
Bất kể là như thế nào, Trần Lạc đều sẽ phải chết. Nếu hắn không chết, hắn sẽ về căn cứ triệu tập nhân thủ, đến lúc đó chắc chắn Thường Viễn sẽ không thể chống lại được. Trần Lạc cười nhạt một tiếng, chuyện này ngươi không thể nắm chắc được đâu. Cắt đứt không gian. Nắm được cắt đứt không gian, Trần Lạc không cần tiến sát lại gần thì hắn cũng có thể tạo thành hiệu quả giống như kiếm hư không. Giây tiếp theo, đầu là thân của Thường Viễn chính thức chia tay nhau. Khi đầu hắn ta rơi xuống đất lăn vòng vòng, hai mắt hắn ta vẫn mở trừng trừng, chết không nhắm mắt.
Hắn ta mới chỉ là cấp 5, làm sao có thể chém bằng dao không đứt giống như Hải Cơ được? Đối với Trần Lạc mà nói, giết cấp 5 cấp 6 chỉ là một cái nháy mắt mà thôi. Sau khi biết Trần Lạc là như thế nào, người của Thường Viễn bị dọa đến mức vỡ mật. Đại ca của bọn họ cứ bị giết thảm một cách khó tin như vậy ư? Ít nhất thể đột biến cũng dùng chiêu, mọi người vẫn biết được nó giết người như thế nào. Nhưng năng lực của Trần Lạc gần như vượt qua sức tưởng tượng của bọn hắn rồi. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
“Ai cản đường ta, kẻ đó phải chết.”
Lúc này, có một thiếu niên mặc một bộ quần áo màu xám tiến lên phía trước, cung kính nói:
“Thường Viễn dám đối đầu với Trần lão đại thì đúng là có chết cũng không hết tội. Ta cảm thấy lời của Trương Xuyên ta đây vẫn có chút tác dụng. Bây giờ tất cả mọi người tránh hết ra, nhường đường cho Trần lão đại. Kẻ nào dám cản đường, không cần Trần lão đại ra tay, ta sẽ giết hắn ta trước tiên.”
Những người khác ngẩn ra, sau đó liền vội vàng lùi lại phía hai bên, nhường ra một lối đi. Trương Xuyên cũng đi sang một bên, hắn cong eo cúi người, làm ra một tư thế mời đối với Trần Lạc. Trần Lạc đánh giá Trương Xuyên một chút, đúng là một kẻ thức thời, cũng là một kẻ thông minh. Trần Lạc vỗ vỗ bả vai Trương Xuyên:
"Ừm, không tồi, ngươi có mắt nhìn đó. Từ nay về sau ngươi làm chủ căn cứ này, nếu như có bất cứ ai không phục thì kêu kẻ đó đến tìm ta.”
Sắc mặt Trương Xuyên tỏ ra cực kì vui mừng. Có câu nói này của Trần Lạc, cộng thêm chuyện trước giờ sự tín nhiệm mọi người đối với hắn cũng không tồi, thế nên từ giờ chức lão đại này hắn có thể ngồi vững rồi. Sau khi Trần Lạc đi xa, Trương Xuyên mới dám thẳng lưng lên. Khắp người Trương Xuyên đổ đầy mồ hôi lạnh, hắn ta bị dọa rồi, sức manhn của Trần Lạc thật sự rất kinh khủng. Trương Xuyên có thể đoán chắc rằng Trần Lạc đã biết rõ ở đây có thể đột biến, thế mà hắn vẫn còn dám xông thẳng vào đây.
Trần Lạc đâu phải trẻ con miệng còn hôi sữa đâu? Không phải, nhất định hắn có đủ tự tin tuyệt đối bản thân có thể đánh bại thể đột biến. Khi đó hắn nhìn thấy Trần Lạc dùng một chân đạp cửa, trong lòng hắn còn thầm kinh ngạc nghĩ người này gan to thật đấy. Lúc đó Thường Viễn bị tinh thể của thể đột biến làm cho hoa mắt, bị ma nhập rồi. Nếu như không có sự tự tin tuyệt đối, một lão đại của cả môtk căn cứ sẽ dám một thân một mình tới đây ư? Quả nhiên phán đoán của hắn là đúng, Thường Viễn đã chết thảm một cách cực kì khó tin. Mặc dù Thường Viễn chết rồi, nhưng hắn lại được hời nha. Đúng là vận may đến thì muốn cản cũng không cản nổi. Trương Xuyên lớn giọng nói:
"Khi nãy Trần Lão đại đã nói rõ rồi, từ nay về sau căn cứ này sẽ do ta làm chủ, có ai không phục hay không?”
Trương Xuyên quét mắt nhìn quanh. Những người có quyền phát ngôn khác trong căn cứ định nói Trương Xuyên thì tính là xếp thứ mấy cơ chứ, nhưng sau khi nhớ đến Trần Lạc, những lời nói đang ra đến cổ họng bị bọn hắn nuốt xuống lại, không ai dám nói gì cả. Một khi bị Trần Lạc biết, chắc chắn bọn hắn không sống được đến ngày mai. Trườn Xuyên nghiêm túc nói:
“Từ nay về sau, chúng ta liền coi Trần lão đại như thiên lôi chỉ đâu đánh đó, chỉ Trần lão đại mà thôi. Đừng ai cảm thấy uất ức, những người khác muốn lôi kéo quan hệ với Trần lão đại còn không làm được kia kìa. Đây chính là điều may mắn của chúng ta đó.”