Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 374: Chương 374 - Nỗi Đau Thể Xác

Nhóm người này là do Hạ Hạo Nhiên dẫn đầu, các thành viên có tấm khiên, hơn nữa còn là những người có kinh nghiệm đầy mình.

Sau khi có bốn thành viên bị bỏ mạng, bọn họ đã tiêu diệt được hơn sáu trăm người của đối phương, những người còn sót lại cùng hoảng sợ chạy tứ tung.

Hợp Thành giáp với Thần Đô, có một căn cứ lớn khoảng hơn hai nghìn người, thủ lĩnh Chu Hoằng Lượng cười lạnh nhìn theo Tô Đại Trụ đang dẫn người rời đi, trong tay hắn cầm củ khoai tây mà Tô Đại Trụ đưa cho.

"Ta còn tưởng rằng ta đã đủ ngông cuồng, không ngờ còn có người ngông cuồng hơn cả ta nữa."

"Được lắm, đi thông báo cho nhiều căn cứ như vậy, lương thực của nhà ngươi có rất nhiều đúng không?"

Chu Hoằng Lượng khinh thường nghĩ, cho dù có thể trồng được thì làm gì thu hoạch nhanh bằng đi cướp của người khác.

Người khác cứ trồng trọt, ta chỉ cần đi cướp là được.

Chắc chắn căn cứ này đã trồng được rất nhiều.

Hừ, tuy cấp bậc của ta không phải là cao, chỉ là bậc năm, nhưng ta là song dị năng, toàn bộ những kẻ bậc năm không có ai là đối thủ của ta cả.

Chu Hoằng Lượng suy nghĩ trong lòng, trước tiên phải đi tìm hiểu chi tiết về đối phương, tốt nhất là nhằm vào trước lúc đối phương triển khai đại hội để đi trộm căn cứ của hắn.

Cướp sạch vật tư của hắn.

Bọn hắn tốt nhất nên biết điều một chút, nếu dám chất vấn ta, ta sẽ làm cho ngươi biết thế nào là chết.

Như vậy ta cũng có thể đánh tiếng cho căn cứ của ta, có rất nhiều người còn chưa biết đến Chu Hoằng Lượng ta đâu.

Trận chiến nổi danh ở ngay trước mặt.

Chu Hoằng Lượng cười to, người anh em này, cảm ơn ngươi đã dựng sân khấu cho ta.

Lúc mọi người trở về căn cứ đã hơn chín giờ tối, bọn họ đã truyền tin cho tất cả các huyện xung quanh.

Chỉ tổn thất vài người trong lúc đối đầu với một căn cứ ăn gan hùm mật gấu, còn lại không có tổn hại gì.

Nếu không phải đối phương đã bị diệt sạch, Trần Lạc chắc chắn muốn lôi đầu bọn hắn ra để giết gà dọa khỉ.

Tang thi nhìn thấy nhiều người tụ tập đa phần sẽ không xuất hiện để đối đầu trực diện, chờ đến khi chúng nó tụ tập đông đảo lại, các thành viên trong căn cứ đã đi từ lâu rồi.

Lúc này, Mễ Lạp đang ở trong phòng để hấp thu tinh thể, cô cảm thấy buổi tối hôm nay có thể thăng cấp lên bậc bảy.

Có Pháp Vương làm ví dụ, Mễ Lạp biết quá trình thăng cấp lên bậc bảy sẽ rất đau khổ.

Cô không muốn làm Trần Lạc lo lắng, cho nên trốn trong phòng một mình để hấp thu.

Trần Lạc đoán được, nhưng hắn không nói toạc ra để cho Mễ Lạp yên tâm thăng cấp.

Chỉ một cánh cửa yếu ớt mà cũng muốn ngăn cản ta?

Mễ Lạp ngồi khoanh chân trên giường, bỗng nhiên cảm thấy từng cơn đau kịch liệt xuất hiện, mồ hôi lấm tấm bám đầy trên mặt Mễ Lạp.

Vì không để bản thân mình phát ra âm thanh, Mễ Lạp cắn chặt một cái khăn lông màu trắng.

Mễ Lạp biết, một khi cô kêu thành tiếng, Trần Lạc chắc chắn có thể nghe thấy được.

"Đau quá, đau chết mất, sao lại đau như vậy, chẳng trách một con chó kiên cường như Pháp Vương cũng phải kêu lên."

Cơn đau này không chỉ xuất hiện trong nháy mắt, mà còn kéo dài suốt một phút.

Đột nhiên, có một đôi bàn tay ôm lấy Mễ Lạp từ sau lưng, Mễ Lạp hoảng sợ, nhìn thấy người phía sau là Trần Lạc mới thả lỏng người ra.

Mễ Lạp mặt đầy mồ hôi, tươi cười nhìn Trần Lạc một cái, ý bảo cô không sao.

Trần Lạc nhẹ nhàng nói:

"Ta sẽ ở cạnh ngươi."

"Nếu đau thì cứ kêu ra, như vậy có thể giảm bớt đau đớn."

Khuôn mặt Mễ Lạp trắng bệch vì đau đớn, nghe vậy hơi đỏ lên, nếu bị nghe thấy có khi người khác còn tưởng bọn họ đang làm việc gì đấy cũng nên.

Đau đớn nhanh chóng qua đi, cả người Mễ Lạp không còn chút sức lực nào, người đầy mồ hôi.

Trần Lạc khen:

"Mễ Lạp, ngươi thăng cấp lên bậc bảy lại trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều, làn da cũng trắng nõn ra."

Trần Lạc không nói dối, Mễ Lạp đúng thật đã xinh đẹp hơn rất nhiều.

Mễ Lạp thẹn thùng vùi mặt vào lòng ngực Trần Lạc.

Trần Lạc buồn cười, đã là vợ chồng già rồi còn dễ thẹn thùng như vậy.

Mễ Phạn ghé vào cửa nghe ngóng, nó thấy Trần Lạc biến mất không thấy, lập tức đoán được Trần Lạc chạy đến chỗ Mễ Lạp.

Mễ Phạn hừ lạnh:

"Đúng là đàn ông chỉ biết đi lừa người khác."

Tết Nguyên Tiêu.

Ngày lễ này không thể tổ chức qua loa được.

Hôm nay là ngày Trần Lạc triển khai đại hội tập trung, hắn đã bắt tay vào chuẩn bị từ khá lâu.

288 thành viên đăng ký tham gia tổ tình báo cũng đã mặc quần áo rách rưới, bắt đầu xuất phát từ ngyaf hôm qua.

Trần Lạc có nói trước với bọn họ, nếu như bị phát hiện, bị đối phương tra tấn ép hỏi, có thể báo tên căn cứ, nhưng tuyệt đối không cho phép nói ra thân phận của đồng bọn.

Không có cách nào, những người này đã ở trong căn cứ khá lâu, dù ít hay nhiều cũng đã ở chung với những người khác được một khoảng thời gian, cũng coi như quen biết lẫn nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!