Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 383: Chương 383 - Công Bố Tin Tức Về Hạt Giống

Cần nhiều như vậy làm gì?

Dùng rau củ để trao đổi đồ vật với người khác?

Bên trong không gian của Trần Lạc vẫn còn hai trăm triệu rau củ, trước tận thế, giá bán buôn của khoai tây là 6 hào một cân, Trần Lạc tích trữ được bốn mươi triệu cân.

Vẫn câu nói cũ, Trần Lạc chỉ cần để mắt đến thứ gì, lập tức đến cướp.

Trước tận thế phải tuân theo nguyên tắc trao đổi bình đẳng, sau tận thế nắm đấm là vật trao đổi.

Trao đổi sau tận thế chỉ dựa trên tình hình thực lực giữa hai bên gần như ngang nhau.

Ai có nắm đấm lớn hơn thì có được tài nguyên, đây chính là quy luật, Trần Lạc hiểu rất rõ điều đó.

Trần Lạc liếc nhìn Vương Liệt, nheo mắt lại.

Chính là hắn, một trong những người theo đuổi Mễ Linh, muốn làm thân với Mễ Linh, sau đó trực tiếp chiếm đoạt căn cứ của Mễ Linh.

Đương nhiên là không thành công.

Trần Lạc nhớ rõ, Vương Liệt đã cố tình tạo ra một trận hỗn chiến, nhân lúc Mễ Linh gặp nguy hiểm liền xông đến cứu, tạo ra một màn anh hùng cứu mỹ nhân, kết quả là bị thất bại.

Mễ Linh đã chết vào lúc đó, sau đó Mễ Lạp đã hồi sinh Mễ Linh.

Về sau Vương Liệt đã bị Mễ Linh đánh chết.

Nên trực tiếp giết chết hắn hay nên để Mễ Linh dùng làm hòn đá kê chân?

Trần Lạc có chút buồn bực khi phát hiện, ngoại trừ Cuồng Lôi và Vương Liệt, không có cấp Vương nào khác.

Hơi ít.

Có lẽ có khoảng mười cấp Vương ở trong khu vực này.

Trần Lạc suy nghĩ một lúc, bản thân cũng không quá quen thuộc với cấp Vương, trải qua hơn mười mấy năm, sợ là đã quên sạch rồi.

Trần Lạc đột nhiên ý thức được, không đúng, có khả năng phần lớn cấp Vương đều đã được bản thân thu nhận.

Mễ Linh, Mễ Lạp, Pháp Vương, Từ Thanh, Cẩm Nguyên Giang, Long Vũ đều là người của mình.

Sáu người.

Những người này đều sẽ trở thành cấp Vương trong tương lai.

Hạ Hạo Nhiên, Thư Vân, đều chết trẻ, chưa kịp đạt đến cấp Vương, nhưng Trần Lạc cảm thấy bọn họ chắc chắn có thiên phú cấp Vương.

Hóa ra ta đã thu nhận được nhiều nhân tài như vậy.

Hầu hết cấp Vương ở khu vực này đều đã nằm dưới trướng của ta.

Trách không được ta chỉ thấy có hai cấp Vương.

Trần Lạc mỉm cười, chẳng lẽ ta thực sự có vương bát chi khí(*)?

(*)Vương bát chi khí: chỉ 1 người có khí thế lãnh tụ trời sinh, khiến người khác cảm thấy dễ tin tưởng những gì người đó nói và lãnh đạo, dễ thu được thuộc hạ.

(*)Vương bát chi khí: chỉ 1 người có khí thế lãnh tụ trời sinh, khiến người khác cảm thấy dễ tin tưởng những gì người đó nói và lãnh đạo, dễ thu được thuộc hạ.

u Dương Lộ dành hơn nửa giờ để giải thích cẩn thận các vấn đề gieo trồng và trả lời câu hỏi của một số người.

Đây cũng là thông tin được Trần Lạc hảo tâm công bố miễn phí, ít nhất đã nâng cao kỹ thuật gieo trông của những người sống sót đi sớm hơn trước thời hạn nửa năm.

Bước tiếp theo là công bố tin tức hạt giống ra ngoài.

u Dương Lộ nói:

“Hạt giống của chúng ta có thể tăng năng suất lên một nửa, những hạt giống này được trồng bằng sự chăm chỉ của căn cứ chúng ta, cho nên không thể phát miễn phí được.”

“Mọi người có thể so sánh nó với hạt giống thông thường, giá bán bằng 20% sản lượng tăng thêm.”

“Chúng ta có thể cung cấp trực tiếp và tính phí sau khi khoai tây đã có thể được thu hoạch.”

Tự tin là cái gì? Đây chính là tự tin, không sợ các ngươi quỵt nợ, các ngươi dám quỵt nợ thử xem.

Bên ngoài sân, một người đàn ông sắc mặt lạnh lùng đang chuẩn bị tiến vào bên trong, Hùng Văn Huệ thấy vẻ mặt của hắn có gì đó không ổn liền ngăn cản.

“Dừng lại, cấp 5 à? Ta xem thử chút.”

Người đàn ông nói:

“Ta và thủ lĩnh Trần Lạc có duyên gặp mặt qua một lần, coi như là bạn bè, ta nghe nói chỉ cần trả đủ giá thì có thể đáp ứng một số nhu cầu.”

“Ở chỗ ta có một tinh thể cấp 7, muốn thử một lần.”

Người đàn ông lấy ra một tinh thể cấp 7 đỏ rực.

Hai mắt của Hùng Văn Huệ sáng lên, lập tức để hắn vào.

Người đàn ông này tên Đặng Tiên Hồng, Diệp Cao Phi đã tổ chức một cuộc gặp mặt, khi đó Trần Lạc đang đi dạo phố, đã coi trọng dầu diesel của hắn.

Đặng Tiên Hồng thấy Trần Lạc toàn thân tỏ ra vương bát chi khí, là một đại lão, liền chủ động đưa toàn bộ dầu diesel cho Trần Lạc, xem như một dấu hiệu kết giao bạn bè.

Thấy hắn thoải mái giao ra như vậy, Trần Lạc ngầm bằng lòng.

Chỉ là từ đó về sau không còn gặp nhau nữa.

Đặng Tiên Hồng hỏi thăm vị trí, sau đó sải bước về phía trong sân vận động.

Trần Lạc có đủ tự tin để khoe khoang như thế này, nhìn thấy người đã từng gặp gỡ qua, nói không chừng có thể giúp đỡ được ta.

Lúc này Trần Quang đang đứng trên sân khấu.

“Làm sao sống sót được? Một số con chuột và côn trùng cũng có thể ăn, giống như nước, trong những ngày đầu của tận thế, uống loại nước đó, nhẹ thì gây đau bụng, nặng thì tử vong.”

“Hiện tại, thực lực mọi người đều mạnh, uống nước cũng sẽ không có ai bị đau bụng phải không?”

“Con chuột cũng vậy, ăn thứ không chết còn hơn là không ăn rồi bị chết đói, hải sản bên bờ biển, sau này mọi người cũng có thể đánh bắt.”

Trần Lạc, làm người tốt thì làm đến cùng, đem hết những tin tức này công bố ra ngoài.

Thịt chuột, nói là thịt, nhưng thực sự rất chua, ăn đất bẩn còn hơn ăn thịt của những sinh vật đột biến này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!