Trần Lạc đưa cho Triệu Tử Ý một tinh thể cấp 8 hệ tinh thần, đây được xem như tiền mừng năm mới do Hải Cơ tặng.
Trước đó đã nói sẽ trả lại cho Trần Lạc khi đạt đến cấp 6.
Trần Lạc còn phải đem về cho Mễ Phạn dùng.
Đưa cho Triệu Tử Ý chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, Mễ Phạn mới là tình yêu đích thực.
Hay nói cách khác, Triệu Tử Ý quan trọng hơn, cực kỳ cần thiết để cô có thể liên hệ với nhiều người hơn, bằng không thì sẽ không đến lượt cô dùng tinh thể cấp 8.
Từ giờ trở đi, Triệu Tử Ý cũng chỉ có thể sử dụng tinh thể còn lại của Mễ Phạn.
Anh trai của Triệu Tử Ý, Triệu Tử Thần, được thăng cấp 6 cùng ngày với Triệu Tử Ý.
Trần Lạc có chút kinh ngạc, Triệu Tử Thần thiên phú không tệ, tương lai hắn cũng giống như Từ Thanh, kém cấp Vương có mấy ngày, cùng là không lấy được tinh thể cao cấp.
Triệu Tử Ý có chút bị tụt lại phía sau, nhưng dưới sự trợ giúp của Trần Lạc, đã có thể bắt kịp tốc độ của Triệu Tử Thần.
Tuy nhiên, việc Triệu Tử Ý có thể thăng cấp lên cấp 10 trong tương lai lại không phải là vấn đề.
Trần Lạc cầm tinh thể quay trở lại nơi của Mễ Phạn.
Trần Lạc ôm lấy Mễ Phạn, nói:
“Mễ Phạn tiểu bảo bối, mau hấp thu tinh thể đi, ta đã tìm được một loại tinh thể tốt cho ngươi.”
Không ngờ Mễ Phạn lại vùng vẫy dữ dội trong vòng tay của Trần Lạc.
“Không muốn, không muốn, ta không muốn.”
Trần Lạc nghi hoặc hỏi:
“Tại sao?”
Chẳng lẽ Mễ Phạn thấy Triệu Tử Ý đã dùng qua liền cảm thấy chán ghét, không cần nữa?
Mễ Phạn trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi:
“Ta không muốn thăng cấp, nếu như đạt tới cấp 7, sẽ không ngừng kêu gào thống khổ như Pháp Vương.”
“Ta sợ đau.”
Có Pháp Vương làm gương, Trần Lạc không thể lừa Mễ Phạn là chỉ bị đau một chút.
Cái này, Mễ Phạn sợ đau, những lần trước thăng cấp cũng là chết đi sống lại.
Phải làm gì bây giờ?
Trần Lạc nói:
“Mễ Phạn, ngoan, tiểu hài tử không nghe lời sẽ không cho ăn cơm, nếu không nghe lời, ta sẽ không cho ăn cá nhỏ khô đâu.”
Mễ Phạn hừ một tiếng:
“Không ăn thì không ăn, ngươi cứ bỏ đói ta ba ngày đi.”
Khóe miệng Trần Lạc co giật, ngươi có thể chịu đựng được hay không ta không biết, nhưng ta khẳng định trước là ta chịu không nổi.
Để Mễ Phạn đói bụng một lần, chuyện này dẫn đến biết bao đau lòng chứ?
Đây chính là đoàn sủng.
Trần Lạc chớp mắt, buồn bã nói:
“Mễ Phạn, ngươi không sợ ta xảy ra chuyện sao? Nếu ngươi thăng cấp, mới có thể cho ta một lời cảnh báo tốt hơn.”
Mễ Phạn nói:
“Ngươi có thể xảy ra chuyện gì vậy? Không có ta ngươi cũng không chết được đâu, ngươi yên tâm đi.”
“Vậy ngươi không sợ Mễ Linh Mễ Lạp hay Pháp Vương xảy ra chuyện sao?”
Mễ Phạn ngây người một lúc, rõ ràng là đang do dự, đôi mắt to màu xanh lam ngân ngấn nước.
“Vậy nếu ta bị đau chết thì làm sao? Mễ Phạn thực sự rất sợ đau mà.”
Trần Lạc chưa từng nghe nói có ai thăng cấp bị đau đến chết, cùng lắm là đau đến ngất đi thôi.
Trần Lạc đành phải dỗ dành Mễ Phạn:
“Vậy thì trước tiên không thăng cấp, đạt đến đỉnh cao cấp 6 rồi tính tiếp nhé.”
Thành thật mà nói, lời cảnh báo trước ba giờ của Mễ Phạn đã cực kỳ phi thường, cũng đủ rồi, nhưng Trần Lạc còn có một suy nghĩ.
Mễ Phạn cấp 7 có phải là sẽ khám phá ra thêm nhiều năng lực cao cấp hơn không?
Cấp độ càng cao, năng lực càng lợi hại.
Giống như khi ba tuổi, học phép nhân và phép chia cảm thấy rất khó, nhưng đợi đến khi ngươi 13 tuổi, cái này có khó gì nữa sao?
Kiếp trước, Trần Lạc cũng là đến cấp 9 mới có thể sử dụng hư không đi lại.
Rốt cuộc sau khi dỗ dành Mễ Phạn hấp thu tinh thể, Trần Lạc nhẹ lau mồ hôi.
Người khác khóc lóc cầu xin ta, ta còn chưa chắc đã cho hắn tinh thể, đổi lại là Mễ Phạn, ta còn phải cầu xin ngươi hấp thụ tinh thể.
Hừ, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cảm giác như có thêm một đứa con gái vậy.
Ngày hôm sau, Trần Lạc dẫn theo Lâm Hi Nghiên đi tìm Long Vũ, đây chính là vợ tương lai của Long Vũ, đương nhiên phải sắp xếp cho Long Vũ đến nơi này.
Để Lâm Hi Nghiên làm trợ thủ cho Long Vũ, rồi sẽ lâu ngày sinh tình, tình yêu này còn có thể không thành sao?
Vẫn chưa tiến vào sân nhỏ của Long Vũ, Trần Lạc đã lớn tiếng nói:
“Long Vũ, ta mang cho ngươi một trợ thủ.”
Lâm Hi Nghiên thở phào nhẹ nhõm, làm trợ thủ cũng được, chỉ sợ phải thực thi một số yêu cầu vô lý.
Long Vũ không đi ra, căn bản không nghe được Trần Lạc nói gì, hắn đang tập trung tinh thần nghiên cứu.
Nam trợ thủ Lôi Hạo của Long Vũ bước ra, hai mắt sáng ngời nhìn Lâm Hi Nghiên.
Trần Lạc cũng lười quản, không thèm cảnh báo Lôi Hạo đây là vợ tương lai của Long Vũ.
Thứ nhất, Lôi Hạo có vẻ ngoài không đẹp, còn Long Ngọc lại ưa nhìn, thứ hai, kiếp trước bọn họ là người yêu nên nhất định sẽ có cơ hội nói chuyện với nhau.