Trần Lạc sắc mặt khó đoán, thật sự phải ăn loại đồ ăn khó ăn như này?
Kiếp trước có chết đói thì thậm chí còn không nghĩ tới ăn thứ này.
Nhưng hình như nó không có độc, ăn một ít cũng không sao.
Thứ này có thể cung cấp một ít cho các thành viên, chỉ cần giữ lại một lượng nhất định là được rồi.
Pháp Vương đang dạy chó con trong ổ chó.
“Gâu gâu, mấy ngày nữa ta dẫn các ngươi ra ngoài đi săn, giúp ta kiếm thêm điểm tích lũy, các ngươi cũng đã trưởng thành, có thể tự lực cánh sinh.”
Đám chó con này đang tiến bộ nhanh chóng, con lợi hại nhất đã đạt đến cấp 4.
Ngân Lang ở một bên nhìn, cực kỳ tán thành.
Đổi lại là môi trường trên đồng cỏ, ta đã đuổi các ngươi ra khỏi bầy sói.
Sống chết là chuyện bình thường, kẻ yếu không đáng sống.
Cùng lắm thì lại sinh tiếp!
Một cỗ mùi hương xông tới, Pháp Vương sửng sốt một lát, sau đó liền biến mất không dấu vết.
Trần Lạc đã thảo luận với Mã Ngọc, yêu cầu Mã Ngọc thử thêm nhiều cách khác, nồi cá hố này chắc chắn không ăn được.
Pháp Vương chạy vào.
Ăn thứ gì đấy, vụng trộm ăn à, không cho chó ăn sao?
Pháp Vương đứng trước nồi lớn, hít một hơi thật sâu, trên mặt tràn đầy say mê, mùi thơm quá.
Trần Lạc sửng sốt một chút, không phải có mùi thối sao? Vẫn ngửi được à?
Còn trông như là không bận tâm đến mùi này.
Đúng rồi, khẩu vị của mỗi người mỗi khác, nhưng không ai nghĩ phân có vị ngon phải không?
Nhưng mà chó thích ăn.
Chẳng lẽ Pháp Vương lại thích món ăn này sao?
Pháp Vương nhìn Trần Lạc đầy mong đợi, tỏ ý muốn hắn cho chó ăn thử.
Trần Lạc ngay lập tức múc một bát lớn cho Pháp Vương, trong khi Mã Ngọc cẩn thận tách thịt và gai của cá hố ra.
Pháp Vương không hề ghét bỏ hay cảm thấy buồn nôn, rất nhanh đã ăn xong, vẫn còn chưa thỏa mãn, háo hức nhìn Trần Lạc.
Trần Lạc trợn mắt há mồm, thật không hổ là ngươi, thối như vậy mà vẫn có thể ăn một cách vui vẻ?
Vãi, cá hố này đã tìm được nơi tiêu thụ rồi.
Mã Ngọc làm một nồi mà đã bị Pháp Vương một chó ăn sạch.
Pháp Vương lại còn muốn ăn.
Thật sự đủ, vài tấn.
Mã Ngọc trên mặt lại lần nữa lộ ra nụ cười, ta đã nói mà, kỹ năng nấu nướng của ta không thể nào kém.
Trần Lạc nghĩ tới điều gì đó, lại vội vàng mang Mễ Phạn tới.
Nói không chừng Mễ Phạn cũng thích ăn?
Trần Lạc ôm Mễ Phạn, Mễ Phạn tò mò xem Mã Ngọc nấu ăn.
Mùi hôi thối bắt đầu lan rộng.
Mễ Phạn bị mùi thối làm cho ngất đi, mắt nổi đom đóm.
Pháp Vương khinh thường nhìn nó, đồ ăn ngon như vậy, ngươi đúng là không có phúc hưởng.
Trần Lạc vội vàng đem Mễ Phạn rời đi, Mễ Phạn sau khi tỉnh dậy, đã khóc rất to.
“Không thể là bữa trưa được, dù có chết đói ta cũng sẽ không ăn cái kia.”
Pháp Vương còn mang theo chó con và Ngân Lang đến ăn.
Chó con có vẻ cũng thích? Nhưng chỉ có thể ăn một chút xíu.
Ngân Lang lại bị mùi sộc vào mũi mà bỏ chạy.
Tục ngữ có câu, sói đi ngàn dặm để ăn thịt, giờ thành chó đi ngàn dặm để ăn thịt rồi sao?
Trước tiên để Pháp Vương thử trước, Hải Cơ nói ăn thịt hẳn là có ích, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của Hải Cơ, chưa có xác nhận.
Nếu Pháp Vương có thể nhanh chóng thăng cấp 8, vậy thì chúng tỏ có tác dụng rất lớn.
Dù khó ăn thế nào cũng phải ăn nó, miễn là người ăn không chết.
Trần Lạc vẫn còn giữ cá chình điện cấp 10 từ lần trước.
Buổi sáng Trần Lạc chuyện nói với Long Vũ, chế tạo một lô huy hiệu đã hoàn thành.
Kim loại của huy hiệu có khả năng miễn nhiễm với lửa ở mức độ thấp và sẽ không bị biến dạng dưới lửa.
Những gì Long Vũ làm mới chỉ là nguyên mẫu, còn phải in hoa văn và phông chữ.
Trong căn cứ có thành viên thuộc mọi tầng lớp, ngành nghề gì cũng có, việc làm phù hiệu tên độc quyền thực sự không phải là vấn đề.
Trần Lạc, Mễ Linh, Mễ Lạp cùng một số trưởng lão cùng nhau thảo luận.
Mỗi thành viên chính thức đều có số hiệu riêng, thành viên mới chỉ khi nào thành viên chính thức mơi nhận được.
Huy hiệu này cũng được chia theo cấp độ, dùng màu sắc để phân chia.
Thành viên bình thường màu trắng, thành viên tinh anh màu xanh lam, thành viên trưởng lão màu đỏ và phó thủ lĩnh màu tím.
Về phần màu sắc của thủ lĩnh Trần Lạc, thì là màu vàng kim.
Màu vàng kim trong truyền thuyết.
Cũng là cái duy nhất.
Nếu chỉ có màu sắc và số hiệu thì sẽ hơi đơn điệu.
Phải thêm vào Logo của căn cứ.
Mễ Linh nói:
“Đúng rồi, rất nhiều căn cứ đã đặt tên cho căn cứ của chính mình, nhưng căn cứ của chúng ta vẫn còn chưa có tên.”
Trần Lạc gật đầu, cũng đúng.
Đặt tên là gì bây giờ?
Không ai nói gì, để cho Trần Lạc tự đưa ra quyết định.
Trần Lạc trầm ngâm suy nghĩ, gọi là gì nhỉ?
Gọi là căn cứ gì gì đó thì có chút phèn, chúng ta đây là thành.
Trần thành? Mễ thành?
Gặp chuyện không quyết được thì hỏi Mễ Phạn.