Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 409: Chương 409 - Ánh Mắt Kỳ Dị

Nó là một ví dụ, trước thời gian lột xác, sau mùa xuân, sẽ có một số lượng lớn sinh vật biến dị xuất hiện tấp nập, giống như là thích ứng với mạt thế nên sinh ra gen biến hóa. Chúng mạnh thì không mạnh, nhưng có một số chủng tộc có số lượng nhiều đến mức làm người khác phải sợ. Ví dụ như chuột, kiến, gián, muỗi, vân vân. Trần Lạc nhìn về nơi xa, tất nhiên bản thân hắn sẽ không gặp bất kì vấn đề gì về an toàn cả, nhưng còn những thành viên bình thường khác thì sao? Tang thi cũng sẽ càng ngày càng trở nên mạnh hơn. Hy vọng có thể có nhiều người sống sót, hắn thích đông vui náo nhiệt. Bỗng nhiên Triệu Tử Ý hoảng hốt liên lạc với Trần Lạc.

"Chị Hải Cơ sảy ra chuyện rồi, có người liên lạc với ta thông qua ấn ký của ta, bảo ta đi cứu Hải Cơ. Nếu như trong vòng ba ngày mà không đi thì chị Hải Cơ sẽ chết, bây giờ đang ở một hòn đảo nhỏ ở phía Đông cách Hải Cảng 3000 dặm.”

Trần Lạc ngẩn người, Hải Cơ sảy ra chuyện rồi ư? Hải Cơ sảy ra chuyện không phải là việc làm người ta cảm thấy rất bất ngờ. Đi ven biển thì làm sao có chuyện không ướt giày được cơ chứ? Nhưng mà lần này lại không giết luôn Hải Cơ đi mà lại thông báo cho hắn đi cứu ư? Trần Lạc bình tĩnh hỏi:

“Hải Cơ đâu? Liên lạc với nó, hỏi xem là có chuyện gì?”

Triệu Tử Ý lắc đầu:

“Không được, cái này vượt qua phạm vi năng lực của ta, ta không thể liên lạc được.”

Trần Lạc phân tích, đối phương đã có thể liên lạc với Triệu Tử Ý thì chứng tỏ cấp bậc của đối phương cao hơn Triệu Tử Ý. Có thể trói buộc được Hải Cơ, vậy ít nhất đối phương cũng là cấp 10. Cấp 10 hệ tinh thần ư? Trần Lạc tất nhiên phải cứu Hải Cơ rồi. Còn việc có gặp nguy hiểm hay không, hắn đi hoie Mễ Phạn không phải là xong chuyện rồi hay sao? Mễ Phạn nhìn Trần Lạc bằng ánh mắt kì dị, ngươi cứ hỏi mãi việc có sảy ra chuyện gì hay không để làm gì? Mễ Phạn nói:

"Trong khoảng 3 giờ tới không có nguy hiểm gì cả.”

Trên môi Trần Lạc lộ ra nụ cười, không có nguy hiểm vậy thì nhất định phải đi cứu rồi. Bỗng Trần Lạc đột nhiên ngẩn người, không đúng, khoảng cách xa như vậy, trong vòng 3 giờ thì đến trên lục địa hắn còn chẳng tới nổi, chứ nói gì đến việc đi ra được đảo. Đến lúc hắn đến nơi thì đã quá thời gian 3 giờ mà Mễ Phạn nói rồi. Năng lực của Mễ Phạn phải có thời gian cooldown, điều này Trần Lạc biết. Đó là trên biển, không phải ở trên đất liền, hắn không thể có tốc độ giống như ở trên đất liền được. Hắn chỉ có thể bơi đến đó, hoặc đi thuyền đến đó.

Đưa Mễ Phạn đi theo để có thể tiên đoán kịp thời ư, đừng có đùa. Đưa Mễ Phạn đến chỗ Hải Cơ? Vậy thì từ chuyện không có nguy hiểm cũng biến thành có nguy hiểm rồi. Để Mễ Phạn trên một hòn đảo rồi đi cứu Hải Cơ? Nếu như để cho Mễ Phạn lạc mất hoặc sảy ra chuyện gì đó mất thì biết làm thế nào? Khoảng cách xa như vậy, lại còn là trên biển, mà Trần Lạc lại không muốn đưa Mễ Phạn đi mạo hiểm cùng mình. Nếu như hắn đi thì đây đúng là một chuyến đi mà không nhìn rõ được kết quả. Trần Lạc phiền muộn hút một điếu thuốc, người trầm ổn như hắn làm sao mà lại làm chuyện mạo hiểm như vậy được? Sau đó, Trần Lạc bỗng nhiên đạp mạnh tàn thuốc xuống đất:

“Làm, ta cũng muốn xem xem liệu có ai có thể giết chết được Quân Vương Hư Không ta đây hay không.”

Ai cũng nói Trần Lạc ta chính là một tên chỉ biết lợi cho bản thân, nhưng mà bọn hắn không biết rằng Trần Lạc ta cũng là một người trọng tình trọng nghĩa. Nhớ lại câu "chị nghe ngươi” mà Hải Cơ từng nói, Trần Lạc lại không nhẫn tâm nổi. Thật sự coi hắn như hậu bối, mà cũng ngơ ngơ dễ thương nữa. Trần Lạc thở dài một hơi:

"Xác suất thành công là 95 phần trăm, nhưng mà vẫn có 5 phần trăm khả năng thất bại. Quá nguy hiểm.”

Người điềm tĩnh làm việc ổn thỏa như ta, quyết định xuất chiến rồi. Tình huống xấu nhất có thể sảy ra chính là đối phương là cấp vương. Còn cấp bậc trên vương cấp thì không thể nào xuất hiện vào khoảng thời gian này được. Trần Lạc có kinh nghiệm từ đời trước nên hiểu chuyện này rất rõ. Một cú đánh toàn lực của vương cấp không thể đánh chết được Trần Lạc, bắt buộc phải dùng năng lực mạnh một chút mới được. Mấy loại kỹ năng này đều cần dùng chút thời gian để thủ thế, thế nên Trần Lạc sẽ không đến mức không phản ứng lại được.

Lần hắn bị đóng băng trong hố cá lớn cũng là do hắn sơ sảy mà thôi, Trần Lạc tưởng rằng đó chỉ là khí lạnh bình thường, ai ngờ lại là quang tuyến cấp đông. Kẻ có thể giết chết Trần Lạc còn chưa có ra đời đâu. Thời gian gấp gáp, Trần Lạc chuẩn bị sau đó lập tức xuất phát. Làm sao để tới được hòn đảo cách đất liền 3000 dặm cơ chứ? Ý tưởng bơi qua thì bỏ đi, Trần Lạc định để Hải quy vương đưa bản thân qua đó. Nó bơi nhanh, mà miễn cưỡng thì cũng được coi như một phần sức mạnh chiến đấu. Hắn cũng đem theo cả Triệu Tử Ý nữa. Ở khoảng cách quá xa không liên lạc được, thế chẳng nhẽ đi đến trên biển rồi mà vẫn không liên lạc được hay sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!