Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 419: Chương 419 - Vấn Đề Lương Thực

Samoyed nở nụ cười mỉm giống như thiên sứ vậy. Samoyed mỉm cười lên trông thật sự rất xinh đẹp. Trần Lạc lại quay về phòng của mình giống như chưa từng có gì sảy ra. Khoảng hơn 5 giờ sáng, Khương Thiên Thành mới phát hiện ra tất cả lương thực đều không cánh mà bay cả rồi. Khương Thiên Thành hoảng hốt đi tới nhà kho, quả nhiên tất cả đều mất hết rồi. Khương Thiên Thành đỏ mắt hét lớn:

"Lương thực đâu rồi? Tại sao tất cả đều mất hết rồi là như nào? Các ngươi trông coi nhà kho cái kiểu gì vậy?”

Khương Thiên Thành nghĩ mãi cũng không ra, lương thực tại sao lại có thể mất hết được. Vấn đề là nhiều lương thực như thế, đối phương làm như thế nào để có thể vận chuyển tất cả ra khỏi căn cứ được vậy? Những người canh gác ở cổng căn cứ hoàn toàn không biết gì cả, vậy thì không thể nào có khả năng lương thực bị vận chuyển qua đường cửa chính được. Dùng lửa đốt hết rồi ư? Khả năng này bị loại trừ. Hay là đối phương đào hầm mật đạo? Điều này cũng không có khả năng. Việc này làm cho Khương Thiên Thành với thực lực cấp 6 phải ngã lăn ra đất, trong miệng hắn lẩm bẩm:

“Có quỷ ư? Làm sao mà có thể cơ chứ? Chỉ trong một đêm mà tất cả lương thực của ta đều mất hết rồi hay sao?”

Không có lương thực thì căn cứ của hắn phải ăn bằng gì? Khương Thiên Thành không thể hiểu nổi, nhiều lương thực như vậy mà tại sao lại có thể biến mất hết trong một đêm được? Khương Thiên Thành bỗng nghĩ tới một khả năng làm cho người ta đổ mồ hôi lạnh đầy người. Chẳng nhẽ tất cả mọi người trong căn cứ đều là kẻ phản bội, sao đó bọn hắn bày ra một vở kịch để trêu đùa hắn hay sao? Nghe rất hoang đường, nhưng mà hình như thật sự có khả năng là như vậy. Khương Thiên Thành không thể nào có thể tưởng tượng nổi lại có một kẻ nắm giữ khả năng hành tẩu hư không và cả dị năng không gian đến đây để trộm hết lương thực của hắn. Khương Sơ Tuyết cũng hồn bay phách tán mà đi khắp nơi để tìm chú chó yêu quý của cô.

“Chó của ta đâu? Cơm nắm, ngươi ở đâu rồi? Tại sao chó của ta lại biến mất rồi, hu hu.”

Khương Sơ Tuyết đau lòng khóc lớn. Cơm nắm cũng là thực lực cấp 5, vậy mà lại biến mất một cách thần bí. Trong thời kì thiếu thịt thiếu thức ăn như này, kết cục của nó không cần nghĩ nhiều cũng biết. Vừa nghĩ tới chuyện cơm nắm đã biến thành thịt chó, Khương Sơ Tuyết liền rơi vào trong sự đau lòng. Khương Thiên Thành tốn mất thời gian một tiếng đồng hồ ngẩn ra nhưng vẫn không nghĩ được tại sao lương thực lại biến mất hết. Đây là câu đố lớn thứ 8 mà chưa có lời giải trên thế giới. Người bị Trần Lạc đánh ngất tính lại, ấp a ấp úp nói không rõ mọi chuyện, vẻ mặt đều tràn đầy sự hổ thẹn. Nếu bọn hắn mà nói rõ được mọi chuyện thì đúng là có quỷ rồi.

Tất cả các thành viên trong căn cứ đều đã ngủ dậy. Buổi tối không hề có hoạt động giải trí gì cả thế nên tất cả chỉ đành ngủ sớm, sáng mai dậy sớm. Đúng ra tất cả đều tưởng rằng sắp được ăn cơm nhưng không, ai mà biết được lại phải ôm bụng đói tiếp. Bị đói 1 2 bữa, vấn đề lương thực không được giải quyết, ngày hôm sau liền có người bắt đầu bỏ đi. Khương Thiên Thành nằm trên ghế, xoa xoa trán nghĩ cách. Tình hình ở thành phố H cực kì đặc biệt.

Ở đây có lượng lương thực tồn đọng rất lớn, đó là điều mà ai ai cũng biết. Sau mạt thế, những tỉnh khác, thậm chí cả những kẻ sinh tồn ở những quốc gia vùng biên giới cũng tới đây để cướp lương thực. Phần lớn số lượng lương thực đều đã bị cướp sạch rồi. Nếu là đồng bào thì còn dễ nói chuyện, nhưng nếu là những kẻ sinh tồn từ các quốc gia khác đến đây thì tất cả các căn cứ của thành phố H sẽ đoàn kết cùng nhau chống lại. Tất cả các căn cứ đều là những người đã cùng nhau đánh trận qua, Khương Thiên Thành không nỡ đi đến cướp đồ của họ. Ngoài ra, thực lực của Khương Thiên Thành rất mạnh. Hắn là cấp 6, con gái Khương Sơ Tuyết cũng là cấp 6, nhưng vì khiêm tốn nên cố ý không nói ra.

Nhưng một kẻ cấp 6 như hắn, cộng thêm việc hắn thu nạp người rất thuận lợi, bây giờ đã trở thành tâm điểm cho người ta quan sát. Nếu như hắn dám đi cướp thì sẽ làm hỏng đi thế cân bằng ảo diệu hiện nay đang có. Trần Lạc cũng là đối tượng được quần chúng để tâm quan sát, nhưng ai lại chê mạng mình dài quá hay sao mà dám động vô hắn? Khương Thiên Thành là cấp 6, nhưng chắc chắn không phải là kẻ vô địch. Chỉ cần mười mấy người cấp 5 thôi là đã có thể đánh ngang hàng với hắn rồi. Lương thực chính là nguyên nhân chủ yếu kiến hắn ta có thể trở nên lớn mạnh. Kể cả lượng lương thực hắn có cực kì nhiều, nhưng hắn vẫn phải cung ứng có giới hạn. Khương Thiên Thành lẩm bẩm nói:

“Cục diện bây giờ không có cách nào hóa giải, trừ khi ta có thể tìm về được số lương thực mất tích thần bí kia.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!