Đáng tiếc, Vưu Lý không phải lúc nào cũng có thể khống chế được, dù sao hắn đang buồn ngủ.
Nếu như nói, Triệu Tử Ý có thiên phú về lĩnh vực tâm linh thì Vưu Lý chính là một thiên tài.
Đồng thời, cũng là một lão Lục.
Vưu Lý lẩm bẩm nói:
“Chỉ khi gia nhập căn cứ của các ngươi, ta mới có thể có khoai tây để ăn? Vưu Lý ta làm sao có thể bị trói buộc được?”
“Cái này không phải là quỳ xuống xin ăn sao?”
“Khó coi, mẹ nó, đúng là khó coi.”
“Ngươi xem ta có thể đứng đấy ăn khoai tây được hay không.”
“Cấp 8, ta khinh, đây là phải lấy bao nhiêu tinh thể cấp cao? Vưu Lý ta có thể khống chế tang thi, công với sự may mắn đáng ngưỡng mộ của mình, trước mắt ta mới chỉ cấp 7.”
“Hừ, đánh thì đánh thôi, có điều, người có thể bắt được Vưu Lý ta vẫn còn chưa ra đời đâu.”
Nhóm người của Hạ Hạo Nhiên đầy tức giận, trở về không công.
Mễ Linh trầm ngâm một lúc, rất nhanh đã nghĩ ra giải pháp.
Khoai tây cứ thành thật giao cho hắn đi.
Đương nhiên không thể nào nhượng bộ như vậy được.
Khoai tây là chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến nhưng lại khiến người ta bực bội.
Ý tưởng của Mễ Linh là sau khi để khoai tây ở vị trí đã chỉ định liền rời đi.
Nhưng phái ra Tiếu Vũ, Tiếu Vũ biết ẩn thân, để Tiếu Vũ trong bóng tối theo dõi, đồng thời bảo vệ nhóm người của mình ở gần đó.
Một khi có người cầm lấy khoai tây, Tiếu Vũ lập tức theo dõi, đồng thời điều tra ra hang ổ của đối phương
Tiếu Vũ có thể ẩn thân trong hơn bốn giờ.
…
Hành động của Tiếu Vũ vừa mới bắt đầu đã thất bại.
Bởi vì căn bản Mễ Linh và những người khác không biết Vưu Lý có thể điều khiển những con vật nhỏ bé đóng vai trò là tai mắt của nó.
Đồng thời cùng rất khó phát hiện.
Đám người Hạ Hạo Nhiên lái xe, khi cách vị trí chỉ định còn có bốn năm dặm, đã để Tiếu Vũ xuống xe.
Tiếu Vũ nhìn quanh không thấy có người, lập tức bắt đầu chuyển sang trạng thái tàng hình.
Hạ Hạo Nhiên đặt khoai tây dưới gốc cây trơ trụi rồi rời đi, Tiếu Vũ ở một bên lén lút theo dõi.
Vưu Lý cười nhạo, ngươi biết ta có bao nhiêu đề phòng không?
Biết các ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định, ngươi cứ kiên nhẫn ở yên đó chờ xem.
Khả năng ẩn thân của Tiếu Vũ có hiệu quả chống lại tang thi, bởi vì khứu giác của tang thi nhạy cảm hơn so với con người một chút, nhưng cũng không cao hơn nhiều.
Động vật nhỏ thì lại khác, bọn chúng cực kỳ nhạy cảm với mùi, cho dù Vưu Lý không chú ý đến Tiếu Vũ, hắn vẫn có thể phát hiện ra Tiếu Vũ thông qua khứu giác.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua là ba tiếng phải hứng chịu gió lạnh, Tiếu Vũ nhàm chán muốn chết, cho tới khi phải hứng chịu một đống phân chim, Tiếu Vũ cũng không không đợi được nữa.
Một con chim lớn bay ngang qua đầu Tiếu Vũ, lôi ra một đống phân và thả xuống trên đầu Tiếu Vũ.
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt và nghe tiếng hét chói tai của Tiếu Vũ, Vưu Lý cười lớn.
Khả năng ẩn thân của Tiếu Vũ sắp kết thúc, liền tức giận nhặt khoai tây đi về nhà.
Vưu Lý không quan tâm, tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền(), dục tốc thì bất đạt().
(*)Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền: Ý là trong mọi việc xử sự phải suy xét kĩ lưỡng trước sau mới mong đạt được thành quả lâu bền.
(*)Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền: Ý là trong mọi việc xử sự phải suy xét kĩ lưỡng trước sau mới mong đạt được thành quả lâu bền.
(*)Tâm dục thì bất đạt: khuyên rằng người ta chỉ cần kiên nhẫn vì sự vội vàng sẽ phá hỏng mọi thứ.
(*)Tâm dục thì bất đạt: khuyên rằng người ta chỉ cần kiên nhẫn vì sự vội vàng sẽ phá hỏng mọi thứ.
Tuyệt đối không được phép bị người ta phát hiện, bằng không với sức mạnh của căn cứ Trần Lạc, có thể phải chạy trốn đến tận cùng thế giới.
Hắn cũng không muốn, nhưng ai bảo lúc này chỉ có Trần Lạc là người có rất nhiều khoai tây tươi mới chứ.
Vưu Lý ta chính là muốn quang minh chính đại được ăn khoai tây.
Mễ Linh tức giận nghiến răng nghiến lợi, lão Lục này, sao lại lợi hại như thế, bắt không được.
Nếu như Trần Lạc quay lại, nói không chừng có thể sẽ có cách.
Ngày hôm sau, một con chim lớn thể đột biến bay vào căn cứ, đây là do Vưu Lý phái đến.
Thực lực tuy không mạnh, nhưng là một con chim có khả năng vận chuyển tốt, có thể vận chuyển hàng trăm cân vật phẩm cùng một lúc.
Móng vuốt của con chim lớn có bao bọc một phong thư, vậy nên các thành viên không trực tiếp tấn công.
Trên phong thư viết.
“Ta không muốn chơi đùa với các ngươi nữa, đem một trăm cân khoai tây gói gọn lại, để cho chim vận chuyển trở về.”
“Đây là lần cuối cùng, các ngươi cũng không thể bắt được ta.”
“Các ngươi không muốn chuyện mất mặt đó bị tất cả những người sống sót biết phải không?”
Pháp Vương híp mắt lại, làm sao có thể giết lão Lục này, từ đó lấy được điểm tích lũy đây nhỉ?
Theo dõi? Chó không biết bay mà.
Mễ Linh thầm nghĩ, chỉ có thể để Hải Cơ ra tay.
Để cho Hải Cơ cấp 10 ra tay vì một chuyện nhỏ nhoi như này, thực sự quá mất mặt, nhưng nhất định phải bắt được kẻ chủ mưu.
Thế mà Hải Cơ lại vui vẻ đồng ý, chán sống rồi à, dám gây phiền phức cho em trai ta, nếu bị ta bắt được ta sẽ dùng một đòn đánh chết.