Trần Lạc căn bản không thể trốn, bởi vì một khi trốn, Ác linh của Jang Soo Yeon chắc chắn sẽ giết chết những người khác, một đổi một, chuyện đó càng không thể.
Đơn thể nguyền rủa, đổi lại chính là một lực sát thương vô cùng lớn.
Ở gần đó còn có Khương Thiên Thành và Khương Sơ Tuyết.
Khương Thiên Thành có bị chết hay không, Trần Lạc không quan tâm, nhưng Khương Sơ Tuyết không thể chết.
Đây là người duy nhất ngoài Trần Lạc, có dị năng giả hệ thời gian.
Đến thành phố H, cũng chỉ vì Khương Sơ Tuyết.
Một khi Trần Lạc biến mất, Khương Sơ Tuyết có thể sẽ chết.
Trần Lạc bước đi và đi đến trước mặt Khương Sơ Tuyết.
Trần Lạc có chút hoảng sợ, ta có mười nghìn phần trăm khả năng sẽ bị thương, cái này quá nguy hiểm.
Trần Lạc chưa từng tự mình trải nghiệm qua sức mạnh này của hắc ám huyết linh nên không biết rõ được tình huống cụ thể.
Chín mươi chín phảy chín chín phần trăm sẽ không ảnh hưởng gì đến thể chất cấp 10 của ta phải không?
Khương Sơ Tuyết còn chưa kịp cảm động, Hắc ám Huyết Linh đã đến.
Trần Lạc sử dụng lá chắn không gian, nhưng Ác Linh trực tiếp xuyên qua, Trần Lạc sử dụng Hư Không chi Kiếm cũng không có tác dụng.
“Thời gian đình chỉ.”
Thời gian đình chỉ của Khương Sơ Tuyết thế mà lại có thể đóng băng linh hồn tà ác này.
Trần Lạc không khỏi nhớ tới một câu, không gian vi tôn, thời gian chí thượng(*).
(*) Không gian vi tôn, thời gian chí thượng: ý chỉ sức mạnh của thời gian và không gian không phải là thứ có thể coi thường.
(*) Không gian vi tôn, thời gian chí thượng: ý chỉ sức mạnh của thời gian và không gian không phải là thứ có thể coi thường.
May mắn là ta cũng nắm giữ thời gian.
Không phải dị năng không gian không thể chống lại Ác Linh này, chỉ là Trần Lạc không muốn sử dụng.
Ác linh bị đóng băng ngay tại chỗ, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng bị dừng lại.
Mọi người đều cố gắng hết sức để tấn công Ác Linh, nhưng đều vô dụng.
Khương Sơ Tuyết không biết còn có thể giữ được Ác Linh bao lâu nữa, đang định tiếp tục sử dụng thời gian đình chỉ.
Chỉ thấy Ác Linh đột nhiên tiến vào vào cơ thể Trần Lạc.
Khương Thiên Thành bị một màn này dọa cho kinh hồn bạt vía, Ác Linh này quỷ dị như vậy, không phải là có khả năng giết chết Trần Lạc đấy chứ.
Khương Sơ Tuyết cũng vô cùng lo lắng và tự trách bản thân, mình, sớm biết vậy đã nhanh chóng sử dụng thời gian đình chỉ rồi.
Cô sốt ruột lắc lắc tay Trần Lạc:
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Trong căn cứ rau muối, đám rau muối cũng trợn tròn mắt nhìn Trần Lạc.
Đây là một đòn chí mạng mà bọn chúng tạo ra dưới sự hy sinh của rất nhiều người.
Cấp 6 Jang Soo Yeon đã hy sinh nhiều đồng đội như vậy.
Nhất định có thể giết chết hắn, phải không?
Đúng, nhất định có thể.
Trần Lạc chỉ cảm thấy một làn khí âm lạnh lẽo tiến vào trong cơ thể, chạy khắp toàn thân của mình.
Chuyện này tương tự như vào mùa hè nóng bức, uống một ngụm lớn cô ca lạnh.
Rất nhanh, khí âm lạnh lẽo đã biến mất.
Trần Lạc rùng mình, thân thể run lên:
“Cảm giác thật sảng khoái.”
Thực sự rất tuyệt.
Trần Lạc lớn tiếng nói:
“Còn nữa không? Cho ta thêm một lần nữa?”
Đám người rau muối đều suy sụp.
Khương Sơ Tuyết thở ra một hơi, sắc mặt Trần Lạc vẫn bình thường, thậm chí còn không tái nhợt, có vẻ như không sao cả.
Đặc biệt là giọng nói này còn tràn đầy năng lượng.
Giống như không có chuyện gì xảy ra.
Đám người Khương Thiên Thành ngơ ngác há hốc mồm nhìn Trần Lạc, có loại năng lực đáng sợ như này sao, tiến vào trong cơ thể ngươi, lại chỉ là có thể khiến cho ngươi thoải mái thôi sao?
Tiểu tử này, ngươi rốt cuộc có phải con người hay không?
Bên phía rau muối thực sự gục ngã, nhìn Trần Lạc với một vẻ mặt khó tin.
Không giết được ngươi cũng không sao, tốt xấu gì cũng có thể khiến ngươi bị thương nặng, sau đó chúng ta cùng liều mạng, nói không chừng có thể giết được ngươi.
Nhưng kết quả thì sao, ngươi vẫn còn nói rất thoải mái?
Thậm chí còn hỏi còn nữa không?
Một rau muối hai mắt đỏ hoe, hét lớn:
“Giả, nhất định là giả, gạt người, làm sao có thể?”
“Ta không tin, nhất định là hắn giả vờ.”
Một rau muối khác nói:
“Chuyện đã tới nước này rồi, chúng ta không có lựa chọn nào khác, chỉ đành liều thôi, mọi người cùng nhau xông lên và giết chết hắn trong khi hắn bị thương nặng.”
Toàn bộ đám rau muối cũng không trốn tránh nữa, lập tức lao ra khỏi căn cứ.
Phải nhân lúc Trần Lạc bị thương mà giết chết hắn.
Trần Lạc khẽ lắc đầu cười, vì sao cứ phải lừa dối bản thân?
Một người cấp 6 muốn đánh được cấp 10?
Cũng được, thực ra ta đang ở cấp 8, nên các ngươi vẫn còn có cơ hội.
Trần Lạc phất tay một cái, lập tức khiến rau muối không bị thương thì cũng chết thảm.
Các mạch xung không gian liên tục đánh về phía rau muối.
Một rau muối quỳ trên mặt đất, lớn tiếng khóc:
“Vì sao, rốt cuộc là vì sao vậy, rau muối chúng ta đã làm gì sai mà để một con quái vật như vậy được sinh ra ở Long quốc?”
“Ông trời ơi, hãy nói cho chúng ta biết, chúng ta phải làm thế nào mới có thể giết được hắn?”
Trần Lạc cười lạnh, trừ phi ta không muốn chơi nữa, bằng không thì ai có thể giết được ta?
Kiếp trước khi ta được đem đi chôn, thời điểm y thức còn mơ hồ, liền tái sinh.