Đột nhiên, xuất hiện hơn chục xe tải lớn và xe buýt, chặn kín hoàn toàn con đường phía trước của đoàn xe Trần Lạc.
Phía sau đoàn xe cũng xuất hiện không ít người, triệt để chặn đường quay lại.
Người đến không thiện.
Khương Thiên Thành trong lòng biết mình đã gặp phải bọn côn đồ, thực lực cũng không hề yếu.
Mục đích rất đơn giản, đó là muốn cướp đoạt vật tư từ đoàn người của mình.
Khương Thiên Thành nhìn bao quát một lượt, thấy xung quanh ước chừng không dưới năm sáu trăm người, thật sự có thừa khả năng đè bẹp đoàn người của mình.
Nhưng Khương Thiên Thành và những người khác lại không mảy may lo sợ, bởi vì trong xe bọn họ còn có một Đại Sát Thần.
Phùng Kiến Minh đang chơi đùa đồ chơi văn hóa hạch đào(*) trong tay, bước ra khỏi đám đông, nói một cách thờ ơ.
(*)Đồ chơi văn hóa hạch đào: là hạt óc chó, có tác dụng chữa bệnh, hoặc lăn qua lăn lại trong tay để dưỡng an tinh thần.
(*)Đồ chơi văn hóa hạch đào: là hạt óc chó, có tác dụng chữa bệnh, hoặc lăn qua lăn lại trong tay để dưỡng an tinh thần.
“Xuống xe, bọn ta sẽ không làm gì cả, đàn ông và trẻ em có thể rời đi, vật tư, xe cộ, phụ nữ ở lại.”
“Các ngươi có thể lựa chọn không làm theo, không sao cả, cho dù giết hết cũng như nhau.”
Khu vực này là địa bàn của Phùng Kiến Minh, một khi hắn biết chính xác loại phương tiện nào đi qua, chỉ cần liên lạc qua bộ đàm, ngay lập tức có thể tập hợp được rất nhiều người.
Trước tận thế, bọn họ đều là người tốt, nhưng sau tận thế, về cơ bản bọn họ đều là kẻ cướp.
Khương Thiên Thành nhìn Trần Lạc nằm ở sau xe, thấy Trần Lạc đang ngủ, bất đắc dĩ nhỏ giọng nói:
“Trần Lạc, cần ngươi ra tay.”
Bên kia có nhiều người, hắn không sợ, nhưng chỉ sợ con gái và tiểu đệ của mình sẽ xảy ra chuyện.
Có một người lớn tiếng quát:
“Xuống nhanh lên, đừng có lằng nhà lằng nhằng, đừng có thử thách sự kiên nhẫn của đại ca chúng ta.”
Lại có một người vừa ngạc nhiên vừa háo hức nói:
“Đại ca, ta thấy có một cô em gái xinh đẹp, vẻ ngoài dịu dàng yểu điệu, đúng kiểu người ngươi thích.”
Khương Sơ Tuyết mím môi, trong lòng chán ghét.
Khương Thiên Thành hừ một tiếng, đây chính là một trong những nguyên nhân hắn muốn thành lập căn cứ, hắn có một cô con gái xinh đẹp.
Nếu như gia nhập căn cứ khác, con gái hắn sẽ bị ngươi ta chú ý, nếu như hắn ngăn cản, nói không chừng sẽ bị giết ngay tại chỗ.
Trần Lạc bị tiếng hét lớn này đánh thức, bất mãn mở mắt ra, ngáp dài một cái.
Trần Lạc hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra ngoài cửa, khu vực kế bên này cũng coi như là phạm vi ảnh hưởng của bản thân, hắn quả thật muốn xem xem ai lại nóng nảy đến mức dám chặn đường đòi cướp hắn.
Trần Lạc vừa mới mở cửa sổ xe xuống, còn chưa kịp lên tiếng, một tiểu đệ của Phùng Kiến Minh nhìn thấy khuôn mặt của Trần Lạc, sợ hãi đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ.
Chính là hắn!
Xong đời rồi, gặp phải rắc rối lớn rồi.
Hắn phịch một tiếng quỳ xuống, lắp bắp nói:
“Trần, thủ lĩnh Trần, ta không biết là ngươi, thật sự không biết là ngươi, bằng không thì cho ta mười lá gan ta cũng không dám.”
Trần Lạc hừ một tiếng:
“Ta cho ngươi mười một lá gan thì ngươi dám .”
Hắn vừa nhắc nhở, những người xung quanh sắc mặt điên cuồng thay đổi, có người cũng quỳ xuống.
Phùng Kiến Minh ngẩn người, ai, là ai lại có thể dọa tiểu đệ của ta sợ đến như thế?
Nghe được giọng nói của Trần Lạc, Phùng Kiến Minh đột nhiên cảm thấy lạnh cả người.
Thủ lĩnh Trần đang ở trong xe?
Nhưng mà đây không phải là xe của hắn, trên xe không có huy hiệu của Thự Quang thành.
Nhìn rõ khuôn mặt của Trần Lạc, Phùng Kiến Minh trong lòng cảm thấy lo lắng.
Nếu như thủ lĩnh Trần tâm tình không tốt, hôm nay ta nhất định sẽ phải chết.
Không cần hắn ra tay, chỉ cần nói một tiếng, ta cũng sẽ bị tiểu đệ tiễn lên trời.
Phùng Kiến Minh cũng vội vàng quỳ xuống đất, không hề có dáng vẻ hống hách, lạnh lùng như vừa rồi.
Thậm chí Phùng Kiến Minh còn nức nở, vừa khóc vừa nói:
“Thủ lĩnh Trần, ta đúng là có mắt như mù, không biết đó là ngươi.”
Hắn hô lên:
“Sao còn đứng đấy là gì, đều quỳ hết xuống cho ta, mau xin lỗi thủ lĩnh Tần.”
Bịch, bịch, bịch, mấy trăm người đồng loạt quỳ xuống, có người còn cả gan do dự có nên quỳ hay không.
Phùng Kiến Minh tức giận đến mức muốn xông tới đánh chết người đó:
“Ngươi muốn hại chết ta à?”
Phùng Kiến Minh đã từng tận mắt nhìn thấy Trần Lạc chỉ vừa liếc nhìn Vương Liệt một cái, đầu Vương Liệt đã bị bổ làm đôi.
Vương Liệt cấp 6, được coi là cấp cao nhất của một nhóm.
Khương Thiên Thành kinh ngạc nhìn Trần Lạc, rốt cuộc tiểu tử ngươi đã giết bao nhiêu người, chỉ cần xuất hiện mà đã dọa hàng trăm người phải quỳ gối?
Khương Thiên Thành có thể nhìn ra, Phùng Kiến Minh thật sự sợ hãi, khóc đến nước mũi đều lòi ra ngoài.
Dáng vẻ hống hách lúc mới xuất hiện đã biến đâu mất rồi.
Có vẻ như ngươi chỉ cần lộ mặt là có thể vượt qua tận thế không chút trở ngại?
Trần Lạc bĩu môi, quên đi, lời xin lỗi coi như thành thật, ta cũng không so đo nhiều.
Trần Lạc nói:
“Chó ngoan không cản đường, mau tránh ra.”
Phùng Kiến Minh vui vẻ gật đầu, nức nở nói:
“Đúng, đúng, đúng, ta là chó ngoan, ta liền lùi lại.”