Mọi người đều xôn xao, ngươi nói muốn đứng ra thì phải đứng ra sao, làm gì có ai ngu ngốc chứ?
Này, thực sự là đứng ra.
Trước đó, Trần Lạc đã trực tiếp phái người đi tìm hai nhóm người ức hiếp Triệu Kính, ngươi dám không đứng ra thử xem?
Một người đàn ông đầu trọc và một tên mặt sẹo bước ra khỏi đám đông, bước lên sân khấu.
Hai người quỳ xuống trong tích tắc.
“Thật xin lỗi, Triệu đại ca, đều là lỗi của chúng ta, chúng ta quỳ lạy ngươi, cầu xin ngươi đại nhân đại lượng tha thứ.”
“Bang bang bang”, cả hai bắt đầu quỳ lạy liên tục.
Tiếng dập đầu mạnh đến nỗi tấm ván sân khấu thiếu chút nữa là bị đập hỏng, đầu cũng đã chảy máu nhưng vẫn dập.
Còn chuyện gì hả hê hơn việc người từng ức hiếp ngươi giờ phải quỳ gối trước mặt ngươi, quỳ lạy và cầu xin sự tha thứ chứ?
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.”
Mặc dù biết mình chỉ đang làm nền nhưng khi nhìn thấy những kẻ từng ức hiếp bản thân quỳ lạy mình, Triệu Kinh cảm thấy cực kỳ sảng khoái.
Mọi người đều trợn mắt há mồm, khắc kim(*) thật sự có thể báo thù.
(*)Khắc kim: nạp tiền để mua hàng trong một trò chơi, ở đây có thể hiểu là trao đổi thứ gì đó.
(*)Khắc kim: nạp tiền để mua hàng trong một trò chơi, ở đây có thể hiểu là trao đổi thứ gì đó.
Người sống sót từng bị ức hiếp cũng nhìn với một vẻ đầy phấn khích, hận bản thân không thể có một viên tinh thể cấp cao để dâng lên, nhờ Trần Lạc giúp hắn lấy lại danh dự.
Trần Quang phớt lờ đầu hói và mặt sẹo vẫn còn đang quỳ lạy, mỉm cười nói.
“Không chỉ có vậy, Triệu Kinh còn được vinh dự là thành viên trọn đời của Thự Quang thành ta, có đồ ăn của thủ lĩnh chúng ta, Triệu Kinh sẽ không bao giờ bị đói.”
“Chúng ta sẽ bảo vệ cho Triệu Kinh suốt đời, chỉ cần còn ở Thự Quang thành ta, bất cứ ai dám ức hiếp Triệu Kinh thì đều là kẻ thù của Thự Quang thành.”
“Đây là lời hứa hẹn của Thự Quang thành ta, nếu như vi phạm lời thề này, trời tru đất diệt.”
Diễn xuất như vậy là đủ rồi, nếu không muốn kết bạn, ví dụ như Cố Trường Phong, người có tham vọng lớn này, có nói nhiều đến mấy cũng vô dụng.
Trần Quang nói:
“Về phần tiếp theo, sau hội nghị kết thúc, ai có nhu cầu cần giống khoai tây, hãy đến Thự Quang thành ta đăng ký và nhận hạt giống, vẫn quy định cũ, thu 20% sản lượng tăng thêm.”
Trần Quang khẽ cười:
“Thật ra, cá nhân ta rất mong có người quỵt nợ, ta muốn nhìn thấy vẻ mặt hối hận của hắn khi bị Thự Quang thành tìm tới cửa, hy vọng có người anh em có thể thỏa mãn cái mộng tưởng hão huyền này của ta.”
Lập tức có người nịnh nọt nói:
“Ai dám, ta trước tiên giúp thủ lĩnh Trần giết hắn.”
Hạng mục cuối cùng.
Trần Quang nói:
“Điều kiện tuyển thành viên của chúng ta đã thay đổi, từ nay trở đi, chúng ta chỉ chiêu mộ dị năng giả cấp 6.”
Không sai, chỉ nhận dị năng giả cấp 6.
Hiện tại có hơn 4000 thành viên, số lượng quá nhiều, Trần Lạc muốn chiêu mộ một vài thành viên tinh anh chân chính.
Cấp 5 tới, cần phải xác minh, Trần Lạc không muốn gặp rắc rối.
Có rất nhiều tinh thể cấp 5, việc thăng cấp lên cấp 6 sẽ dễ dàng hơn nhiều, cấp 6 bây giờ vẫn còn khá hiếm, nhưng trong một hoặc hai tháng nữa, sẽ có cực kỳ nhiều.
Toàn bộ những người có mặt lại một lần nữa chấn động, đây chính là ngôn ngữ của loài người sao?
Chỉ chấp nhận cấp 6?
Không có ai ngông cuồng hơn người.
Khóe miệng Cố Trường Phong giật giật, chi bằng chỉ chiêu mộ những người cấp 7 luôn đi.
Đồng thời, Cố Trường Phong cũng vô cùng ghen tị, tại sao lại không có người nào cho ta tinh thể cấp 9 chứ, ta cũng sẽ tận lực giúp đỡ ngươi mà.
Trần Lạc này thành công rồi, trước đó ta còn muốn nhân lúc hắn không xảy ra cuộc gặp bất ngờ nào mà trưởng thành nhanh chóng, khá lắm, có người đã cho hắn một tinh thể cấp 9.
Cố Trường Phong muốn ngăn cản Trần Lạc, nhưng hắn không có thực lực, cũng không có dũng khí, chỉ có thể bất lực nhìn.
Lộ Thiên Trúc cũng kinh hãi, cô đáp ứng được điều kiện, nhưng cô vẫn có rất nhiều bạn bè, nếu như gia nhập, vậy thì phải bỏ mặc hết bạn bè sao?
Nếu như không phải do Trần Lạc quá lợi hại, Lộ Thiên Trúc muốn cùng Trần Lạc thương lượng một vài điều kiện, mang theo người của ta đi cùng thì thế nào?
Nhưng cô cũng chỉ đáp ứng được những điều kiện cơ bản, căn bản không có đủ tư cách đó.
Lộ Thiên Trúc thở dài, chỉ có thể nhìn lại lần nữa.
Một thân hình nhỏ nhắn đi về phía sân khấu, người đi cùng hỏi:
“Chị Vy Vy, chị đang làm gì vậy?”
Lăng Vi Vi liếc nhìn:
“Không có bữa tiệc nào là kéo dài mãi mãi, ta đi trước một bước, nếu có cơ hội, chúng ta sẽ còn có thể gặp lại nhau.”
Ừm, đi trước một bước.
Lăng Vi Vi sẽ không để những người bạn đồng hành này trở thành gánh nặng cho bản thân.
Kim Phượng Hoàng ta sẽ đi trước một bước.
Lăng Vi Vi bước lên sân khấu, mỉm cười nói:
“Xin chào mọi người, ta là dị nặng giả hệ Tự Nhiên cấp 6, ta cũng có thể cải thiện hạt giống, có thể tăng năng suất lên 30%, ta cực kỳ mong đợi được gia nhập Thự Quang thành, cảm thấy đây là một niềm vinh dự lớn lao.”