Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 489: Chương 489 - Lục Soát

Nhưng mà việc Trần Lạc làm phải là bá đạo. Ví dụ như Hạ Hạo Nhiên, năng lực của hắn cũng coi như là đỉnh cấp, nhưng mà vẫn chưa đến mức vô địch. Một khi hắn trở thành tâm điểm của sự chú ý thì sẽ rất dễ đi đời mất. Thực lực của Pháp Vương đủ, nhưng mà có một loại cảm xúc gọi là mẹ ngươi luôn cảm thấy ngươi sẽ bị lạnh. Con trai đi xa người làm mẹ sẽ lo lắng, nhỡ đâu sảy ra chuyện gì, nhỡ nó gặp phải tên thể đột biến cao cấp nào đó thì hắn có hối hận cũng không kịp. Một khi Trần Lạc lên tới cấp 10, một cái hành tẩu hư không của hắn có thể đi tới 2000 dặm, lúc đó hắn có thể tới nơi trong chớp mắt, kịp thời cứu trợ, đến lúc đó thì hắn sẽ chẳng còn gì phải lo lắng nữa cả.

"Đại ca, đại ca, ngươi đúng là đại ca tốt của ta mà.”

Đại Tráng nói với giọng điệu quái gở. Lúc mà tinh thể mà nó chôn bị mất trộm, hôm đó Tráng vẫn chưa nghĩ ra lí do vì sao. Có khả năng là do đại ca trộm mất, cũng có khả năng là do bị đồ chó chết nào đó trộm mất. Sau khi quay về, Đại Tráng dùng cả một ngày để suy nghĩ, hắn cứ canh cánh mãi chuyện này trong lòng. Bỗng nhiên trong đầu nó lóe lên một ý nghĩ. Phải chắc tới 9 phần là do đại ca lấy mất tinh thể của hắn. Vì sao lại như vậy? Bởi vì Trần Lạc không hề làm theo trình tự tiêu chuẩn. Trình tự tiêu chuẩn bình thường là mỗi khi nó và Trần Lạc gặp mặt, Trần Lạc đều sẽ lục soát một vòng trên người nó.

Nhưng mà lần này hắn lại không hề làm thế. Đây không phải là phong cách của Trần Lạc. Ồ, đột nhiên ngươi lại trở nên tốt như vậy, không lục soát trên người hắn nữa, độ nhiên sảy ra chuyện không hợp lẽ thường thì chắc chắn là có gì đó trong này. Liệu có khả năng rằng đại ca đã biết rõ trên người nó không hề có tinh thể, thế nên mới không lục soát người nó hay không? Ai dám nói đầu óc Đại Tráng không thông minh, bước ra đây. Đại Tráng có đầy đủ lí do để nghi ngờ đại ca đã lấy mất tinh thể của nó, nhưng mà nó lại không có chứng cứ. Đại Tráng bị tức tới phát điên.

“Bao vây cái căn cứ này lại, chúng ta cùng nhau ăn thịt.”

Cái căn cứ này chính là cái căn cứ của Lộ Thiên Trúc. Lúc này, trong căn cứ, Lộ Thiên Trúc lại đang ở cùng Cố Trường Phong. Cố Trường Phong nói với giọng đầy khách khí:

“Tiểu thư Lộ, thực lực của ta cũng tính là không tồi, mà ngươi cũng không yếu. Kẻ mạnh liên kết với nhau với là chính đạo, chúng ta cùng nhau hợp lại thành một cái căn cứ, cùng giúp đỡ lẫn nhau, ngươi cảm thấy thế nào?”

Đúng ra Cố Trường Phong định nói, chúng ta cùng nhau hợp lại để chống lại Trần Lạc thì thế nào? Nhưng mà hắn không dám, một khi tin này lộ ra ngoài, có khi hắn sẽ chết ngay trong ngày mất, nếu như may mắn thì cũng sẽ lâm vào cảnh lưu lạc chân trời góc bể. Trước khi tới Thần Đô, Cô Trường Phong luôn cảm thấy bản thân là đệ nhất thiên hạ. Nhưng sau khi tới đây, hắn mới biết tới trên đời này còn tồn tại một tên yêu nghiệt như Trần Lạc. Bản thân hắn ta như yêu quái thì cũng thôi đi, dưới trướng hắn ta còn có một nhóm đàn em cực kì trung thành nữa, số lượng người cấp 7 cũng không ít, chỉ dựa vào những gì hắn nghe ngóng được thì cũng lên tới 4 5 người rồi.

Cố Trường Phong nhịn đau mà cử một người anh em thân thiết cấp 6 đến Hừng Đông thành nghe ngóng một chút, điều tra một chút thông tin tình báo cụ thể. Nhưng mà trước giờ hắn chưa từng nhận được một chút tin tức hồi âm nào từ người đó cả, không biết là do không chịu nổi sự dụ hoặc mà phản bội hắn rồi hay là bị làm sao nữa. Thực lực hai bên cách biệt rất lớn, hắn biết đấu như thế nào? Hắn chỉ có thể đợi chờ kì tích xuất hiện, sau đó mới phất cờ đứng dậy. Trước lời đề nghị của Cố Trường Phong, Lộ Thiên Trúc không cần suy nghĩ liền đáp:

“Để ta suy nghĩ một chút.”

Cố Trường Phong ngẩn ra, ngươi còn chưa suy nghĩ gì cả mà đã nói sẽ suy nghĩ rồi ư? Điều này ngang với việc cô uyển chuyển từ chối mà. Cố Trường Phong không can tâm nói:

"Là vì Trần Lạc sao?”

Lộ Thiên Trúc ngẩn ra, đến việc này mà cũng bị hắn đoán ra rồi ư? Lộ Thiên Trúc gật đầu nói:

“Ta đang suy nghĩ, làm như thế nào để cầu hắn có thể thu nhận hết tất cả những người trong căn cứ của ta về đó.”

Cố Trường Phong bị chọc tức. Ta dùng lời ngon tiếng ngọt, cho ngươi đủ mặt mũi để mời ngươi gia nhập, vậy mà ngươi lại từ chối ta. Ngược lại ngươi còn muốn đi cầu xin người khác để được gia nhập căn cứ của người ta? Ngươi có cảm thấy bản thân hèn mọn không hả? Nếu như không phải do Trần Lạc chỉ thu nhận cấp 6 thì sợ là Lộ Thiên Trúc đã gia nhập từ lâu rồi. Vào đúng lúc này, có một tiếng kêu thê lương vọng tới:

"Tang thi tới rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!