Nhìn thấy tinh thể đầy trên đất, Trần Lạc choáng váng mặt mày.
Tinh thể không để ở chỗ Samoyed, cũng đúng thôi, ai lại để toàn bộ tài sản tính mạng vào trong tay vợ bé chứ?
Nếu hắn lại hô thêm một lần người ngoài hành tinh đến kìa, vậy chẳng khác nào vũ nhục chỉ số thông minh của mọi người.
Từ số điểm tích lũy để đổi chức phó thủ lĩnh, đến tổng điểm tích lũy của tinh thể, Pháp Vương đã chủ mưu từ lâu, không cho Trần Lạc cơ hội bóp méo.
Làm sao bây giờ? Còn cách gì không?
Cho dù hắn có dùng cái cớ bước chân trái trước nên không tính, cũng không thể đứng trước mặt mọi người rồi nói được.
Hai mắt Trần Lạc vô thần, ngã ngửa xuống trên mặt đất.
"Không, không, không."
Pháp Vương đã tích góp đủ một vạn tinh thể rồi.
Pháp Vương đắc ý hỏi:
"Hiện tại ta đã là chó thủ lĩnh đúng không?"
Trần Lạc giãy giụa hồi lâu, cuối cùng suy sút nói:
"Ta thua, đã đánh cược thì phải chịu thua, cho ngươi đấy."
Thôi, Pháp Vương đã quyết tâm muốn như vậy thì cứ cho nó đi.
Trần Lạc cười khổ một tiếng, hắn tìm mọi cách để cản trở, cuối cùng vẫn để cho Pháp Vương trở thành chó thủ lĩnh.
Được Trần Lạc chính miệng thừa nhận, Pháp Vương kích động không thôi:
"Hôm nay chó thủ lĩnh ta sẽ trả tiền toàn bộ đồ ăn, mọi người cứ thỏa sức ăn uống đi."
Pháp Vương rất coi trọng chức phó thủ lĩnh, chứ không phải là điểm tích lũy, hiện giờ nó đã thực hiện được mong ước, cho nên vô cùng hào phóng.
Pháp Vương cũng tin rằng Trần Lạc sẽ để nó nợ điểm tích lũy.
Nghe thấy được thỏa thích ăn uống, thùng cơm Triệu Tử Ý vui vẻ nói:
"Cảm ơn chó thủ lĩnh."
Mọi người lập tức yên tĩnh lại, tất cả đồng thời dồn ánh mắt lên trên người Triệu Tử Ý.
Trong đó mang theo vẻ kinh ngạc, không đành lòng và thương hại.
Chỉ vui thầm trong lòng thì không sao, ngươi còn dám đứng trước mặt mọi người mà nói ta cái tên này, ngươi cho rằng Trần Lạc không cần mặt mũi nữa à?
Pháp Vương là anh em của hắn, ngươi là cái thá gì?
Triệu Tử Ý ngây ra một chút, sau đó mới phản ứng lại, rồi lại lâm vào ngây dại.
Ta, hình như, sắp bị đại ca đì rồi.
Trần Lạc nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Ý đến mức bốc lửa, gà rán của ngươi vĩnh viễn biến mất rồi.
Phú quý không đến cuối đời, giống như mặc đẹp đi đêm.
Đối với Pháp Vương mà nói thăng cấp thành chó thủ lĩnh, không cho toàn thể thành viên tham dự thì còn gì là hay?
Vốn dĩ Trần Lạc không muốn cử hành, hắn thấy quá mất mặt.
Sau đó Mễ Linh uyển chuyển nói:
"Có thể gọi Pháp Vương là Pháp thủ lĩnh, hoặc là chó phó thủ lĩnh."
Trần Lạc đập bốp một phát vào đùi:
"Đúng thế, sao ta không nghĩ đến chuyện này nhỉ, nếu ta nghĩ ra thì trước đã đã không phải cản trở Pháp Vương như vậy."
Hắn cứ bị từ chó chó làm cho rối loạn đầu óc.
"Làm, nhất định phải làm."
5 giờ chiều, toàn bộ thành viên đã trở về căn cứ, Trần Lạc lập tức cử hành tiệc thăng chức.
Pháp Vương vui vẻ nhìn bộ quần áo mới toanh trên người mình, cái áo gió màu đen với cái kính râm lại được mặc lên trên người nó.
"Xin mời Pháp thủ lĩnh của chúng ta lên trên bục để gặp mặt mọi người."
Đúng lúc này, bầu trời đang sáng trưng đột nhiên tối sầm xuống, giơ tay không nhìn thấy năm đầu ngón tay.
Sắc trời đen đặc như mực tàu.
Một luồng khí thế khủng bố truyền từ trong căn cứ ra.
…
Một bầu trời xám xịt đang bao trùm lấy toàn bộ căn cứ, không đơn giản chỉ là màn đêm tối mà là thứ khó có thể hình dung được.
Ngoại trừ số ít người như Trần Lạc, Pháp Vương, Mễ Lạp, những người khác gần như trở thành người mù và chìm trong bóng tối vô biên.
Cho dù là các thành viên đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu nhưng cũng không tránh khỏi việc hoảng sợ khi bất ngờ gặp phải tình huống này.
“Chuyện gì đã xảy ra thế.”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Là cực dạ(*) sao?”
(*)Cực dạ: hiện tượng màn đêm kéo dài 24 tiếng.
(*)Cực dạ: hiện tượng màn đêm kéo dài 24 tiếng.
Trần Lạc nhìn lên bầu trời, mơ hồ nhìn thấy có một bóng người giữa không trung.
“A.”
Bóng người trên bầu trời che kín đầu, cảm giác cực kỳ đau đớn.
Trần Lạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Là Hải Cơ đột phá đến cấp Vương.
Sử dụng thời gian gia tốc, thật sự đã khiến cho Hải Cơ đạt tới cấp Vương.
Cái tốc độ này, so với kiếp trước nhanh hơn một năm.
Lúc này Hải Cơ vô cùng đau đớn, thăng cấp lên cấp Vương thực sự rất đau đớn, năng lượng trong cơ thể không ngừng tăng vọt, Hải Cơ xuất hiện một loại ham muốn được trút giận.
Các thành viên đang tụ tập một chỗ, Hải Cơ cảm thấy nếu ném xuống dưới một đòn hắc ám ma đạn, có thể sẽ giết chết hoặc làm bị thương rất nhiều người.
Lúc này, cô thực sự muốn giết người.
Nhưng trong đầu vẫn còn một chút thanh tỉnh, đây là căn cứ của em trai, cô không thể làm loạn.
Hải Cơ chịu đựng cơn đau và nhanh chóng đi ra ngoài căn cứ, ngưng tụ hết tất cả năng lượng trong cơ thể rồi dứt khoát ném nó xuống đất.
Trần Lạc đã đến cách Hải Cơ không xa, hắn muốn để Hải Cơ trút giận trước, kiềm chế cũng không tốt.
Về phần căn cứ bên cạnh bị phá hủy, hừ, muốn phá thì cứ phá đi thôi.
Phá hư mọi thứ hay người chị cấp Vương, ngươi đoán xem ta sẽ chọn cái nào?
Ta chọn người chị cấp Vương.
Một quả bom năng lượng hắc ám khổng lồ lao thẳng xuống đất.
Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên.
Vụ nổ năng lượng ở trung tâm giống như một vụ nổ hạt nhân, cát bay, đá chạy, bụi bay đầy trời.