Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 500: Chương 500 - Pháp Thủ Lĩnh

Không ban thưởng điểm cho Pháp Vương, nói không chừng Pháp Vương còn muốn cả thủ phủ(*) chó.

(*)Thủ phủ: có nghĩa là trung tâm hành chính của một đơn vị hành chính cấp địa phương, như tiểu bang, vùng, tỉnh, huyện, xã,…

(*)Thủ phủ: có nghĩa là trung tâm hành chính của một đơn vị hành chính cấp địa phương, như tiểu bang, vùng, tỉnh, huyện, xã,…

Nghe được mấy lời này của Trần Lạc, Pháp Vương bất ngờ, đây không giống như tính cách của thủ lĩnh, mười nghìn điểm?

Bình thường chẳng phải có một điểm tích lũy thôi cũng phải nghĩ cách để làm khó chó hay sao.

Đột nhiên lại tốt như vậy.

Trần Lạc cười nhẹ bên tai Pháp Vương:

“Về phần thịt, ta chợt phát hiện mình vẫn còn gần hai mươi nghìn tấn, vậy nên giá thịt giảm xuống còn một điểm một cân.”

“Ngân Lang và Samoyed dù sao tốt xấu gì cũng là anh chị em của ta, ăn cơm không cần trả tiền.”

“Chó nhỏ còn ăn cơm thì vẫn phải cần tiền, nếu không chỉ biết nằm há miệng chờ sung sẽ không tốt đâu.”

Pháp Vương trước tiên là choáng váng đầu óc, sau đó liền khóc không thành tiếng.

Chó không phải người, lại có thể lừa ngươi.

Có vẻ như trước đây chủ nhân không muốn giao cho chó chức vụ phó thủ lĩnh, vậy nên…

Không được, đây là mong muốn từ rất lâu của chó, những thứ khác đều có thể cho, nhưng cái này thì không.

Pháp Vương và Trần Lạc ôm nhau, sau đó cũng lớn tiếng tuyên bố.

“Hôm nay chó thủ lĩnh trả tiền mọi thứ, tất cả mọi người cứ tự nhiên.”

Trần Lạc sắc mặt tối sầm, đã nói ngươi là Pháp thủ lĩnh.

Nhưng rốt cuộc người trả tiền là ngươi hay vẫn là ta?

Toàn hội trường vang lên tiếng reo hò chói tai:

“Cảm ơn Pháp thủ lĩnh.”

Một lúc lâu sau, Cẩu trưởng lão lần nữa xuất hiện, trả tiền cho tất cả mọi người.

Trần Lạc từ trong không gian lấy ra mười tấn thịt, thông thường, thành viên bình thường muốn ăn thịt một lần quả thật rất khó khăn.

Hôm nay thực sự là song hỉ lâm môn(*), Pháp Vương tấn thăng, Hải Cực thăng chức.

(*)Song hỉ lâm môn: 2 niềm vui, niềm hạnh phúc đến cùng một lúc.

(*)Song hỉ lâm môn: 2 niềm vui, niềm hạnh phúc đến cùng một lúc.

Trần Lạc cũng vui vẻ, vậy thì chúng ta cùng ăn mừng đi.

Ai dám nghi ngờ về nguồn gốc của thịt?

Bộ phận nấu nướng lại lần nữa bận rộn.

Sáng sớm hôm sau, Hải Cơ không thể chờ đợi thêm nữa, lập tức kéo Trần Lạc đi tìm Ngưng Sương.

Trần Lạc cũng cảm thấy thật sự nên để cho Ngưng Sương nếm mùi lợi hại, bấy nay dám luôn xem thường ta.

Làm thế nào để đến bờ biển? Tất nhiên là chạy bộ tới rồi.

Hải Cơ đã biến thành người, có chân và có thể chạy trên mặt đất nhanh đến mức Trần Lạc cũng không thể theo kịp.

Hải Cơ đột nhiên dừng lại, ôm Trần Lạc vào lòng.

“Em trai, chị sẽ ôm em chạy.”

Trần Lạc chê cười và nói:

“Chuyện này không hay lắm.”

Hải Cơ nói:

“Không sao, ngươi chạy sẽ mệt đấy.”

Có một loại mệt mỏi, gọi chị cảm thấy ngươi sẽ mệt mỏi.

“Em nằm xuống đi, chị sẽ tự mình chạy.”

Trần Lạc nằm trong vòng tay của Hải Cơ, dù muốn vùng vẫy giãy dụa cũng không thể.

Cũng không có cảm giác buồn nôn như Triệu Tử Di kia, chỉ là hơi chóng mặt mà thôi.

Tốc độ xe này chạy hơi nhanh.

15 phút sau, Trần Lạc và Hải Cơ đã đến bờ biển.

Trần Lạc xoa xoa cái đầu đang choáng váng của mình, nói:

“Ta có cảm giác có thể trở thành người một nhà với Ngưng Sương, chúng ta cứ thảo luận qua một chút, đừng vội giao đấu.”

Hải Cơ sửng sốt nói:

“Ngươi coi trọng sao? Được, vậy bắt về đi.”

Trần Lạc ngượng ngùng, Hải Cơ còn không chắc có phải là đối thủ của Ngưng Sương hay không đâu.

Hải Cơ cũng không phải là bất khả chiến bại trong số tất cả các cấp Vương.

Cấp Vương, rất khó để vượt qua các cấp bậc, cụ thể mà nói thì có thể chia thành bốn cấp độ nhỏ hơn, từ thấp, trung bình, cao và đến đỉnh cao.

Có một vài chênh lệch nhỏ giữa các giai đoạn, nhưng cũng không đáng kể.

Cấp 10 không thể nào đánh bại được cấp Vương, nhưng cấp thấp của cấp Vương cũng chưa chắc đánh không lại cấp trung, tuy nhiên khả năng cấp thấp có thể đánh bại cấp cao khá thấp.

Cấp Vương kiếp trước, về cơ bản đều là cấp thấp, thứ nhất không có nhiều tinh thể như vậy, thứ hai là chưa đạt đến cấp trung thì đã chết.

Trần Lạc cùng Hải Cơ đi đến nơi ở của Ngưng Sương, là một phòng nhỏ ven biển.

Không có người, không có ai ở đây.

“La la la, la la la.”

Xa xa vang lên một tiếng hát du dương trầm lắng, chỉ là một chữ vô cùng đơn giản nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác như đang trong mơ.

Là tiếng hát của Ngưng Sương.

Trần Lạc thầm nghĩ, nàng tiên cá này giọng hát thật là hay.

Lần theo tiếng hát, dễ dàng tìm được Ngưng Sương.

Cách Ngưng Sương mấy trăm mét, có một đám đông người sống sót đang yên lặng lắng nghe Ngưng Sương hát.

Tính tình của Ngưng Sương chính là như vậy, trừ phi ngươi đắc tội ta, nếu không ta sẽ không đắc tội người khác.

Tất nhiên, nếu ngươi gây sự với cô ấy, cô ấy cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Phía trước cách đó không xa, có ba thi thể, bọn họ vốn tưởng rằng có thể tấn công được Ngưng Sương, nhưng kết quả lại bị giết chết.

Những người khác biết Ngưng Sương khủng khiếp như thế nào nên cũng không dám lên tiếng.

Ngưng Sương này xem ra không đơn giản, làm sao để đối phó được với cô đây?

Những người sống sót vừa nghe hát vừa thầm nghĩ làm thế nào để giao lưu với Ngưng Sương, đồng thời làm thế nào để lấy lòng Ngưng Sương.

Hải Cơ nhìn những người may mắn sống sót này, khẽ cau mày, lạnh lùng quát một tiếng:

“Đều cút hết cho ta.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!