Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 502: Chương 502: Coi Trọng

Thực sự tàn nhẫn.

Trần Lạc nhìn đến ngốc luôn rồi, da đầu tê dại.

Không thể để bọn họ tiếp tục đánh nữa.

Trần Lạc vội vàng chạy đến can ngăn.

Hải Cơ là chị của ta, còn Ngưng Sương có là gì?

Trần Lạc ôm lấy Ngưng Sương:

“Đừng đánh nữa.”

Ngưng Sương bị Trần Lạc ôm vào lòng, lập tức nhận được một cái tát từ Hải Cơ, cô muốn phản kháng, nhưng đáng tiếc lại bị Trần Lạc ôm chặt, không thể tiến về phía trước.

Ngưng Sương tức giận, hét lớn:

“Buông ra, ta muốn lấy lại.”

Hải Cơ cũng cực kỳ tức giận, lại một cú đánh nữa.

“Ta cho phép ngươi mắng em trai ta sao.”

“Không cho phép mắng em trai ta!”

Một cái tát của Hải Cơ lại muốn đánh vào mặt Ngưng Sương.

Ngăn không cho đánh nhau nhưng lại chỉ giữ một bên, Ngưng Sương lúc này mới kịp phản ứng, cực kỳ hận Trần Lạc.

Mối hận này đối với Ngưng Sương có lẽ còn đáng hận hơn chuyện những lần bị đánh trộm.

Đã giúp đỡ Hải Cơ một chút rồi, không thể để mọi chuyện đi quá xa được.

Trần Lạc chỉ có thể chặn cái tát lại bằng lưng.

Khi cái tát của Hải Cơ còn cách Trần Lạc 0,001 xen ti mét thì đột ngột dừng lại.

Không thể đánh em trai.

Phản ứng đầu tiên của Hải Cơ chính là em trai vậy mà thực sự đã giúp đỡ người phụ nữ đáng ghét này.

Sau đó, Hải Cơ nhận ra, em trai hình như khá coi trọng cô ấy, ta muốn giúp em trai.

Nhưng giúp như thế nào?

Một cái tát nữa giáng xuống lưng Trần Lạc.

Nhìn có vẻ dùng nhiều lực nhưng thực ra vô cùng nhẹ nhàng.

Trần Lạc chỉ thoáng ngây người, sau đó lập tức phối hợp, hét lớn:

“A, đau quá, đau chết mất.”

Hải Cơ tức giận nói:

“Ngươi vậy mà chặn giúp cô ta, ta đánh chết ngươi.”

Trần Lạc liên tục kêu lên đau đớn.

Sau vài cái tát, Hải Cơ dường như bắt đầu mệt mỏi, thở hổn hển.

Ngưng Sương quan tâm hỏi:

“Ngươi thế nào rồi? Ta trước đó đã nói với ngươi, chị của ngươi rất độc ác.”

Trần Lạc lập tức nghiêm túc phản kháng:

“Không cho phép nói chị ta như vậy.”

Ngưng Sương ngẩn người.

Thấy Trần Lạc can ngăn như vậy, hai người cũng không tiếp tục đánh nữa.

Nhưng hai người bọn họ ai cũng thê thảm.

Khuôn mặt vốn trắng trẻo xinh đẹp của Ngưng Sương giờ đã đỏ bừng, sưng tấy và tím tái.

Má trái sưng, má phải cũng vậy, mắt còn bị đánh đến mức híp hết lại, khó mà mở ra được.

Từ một đại mỹ nhân, biến thành một người quái dị.

Nếu không nhìn mặt thì dáng người vẫn rất đẹp.

Hải Cơ cũng không khá hơn là bao.

Thật là lưỡng bại câu thương().

()Lưỡng bại câu thương: hai bên đối địch cuối cùng đều thất bại, đều không thu được lợi ích gì.

(*)Lưỡng bại câu thương: hai bên đối địch cuối cùng đều thất bại, đều không thu được lợi ích gì.

Ngưng Sương cười nhạo, nói:

“Nhìn mặt ngươi đi, ha ha ha.”

Trần Lạc kéo Ngưng Sương đi tới bờ biển, muốn cô tự mình ngắm lại bản thân một chút.

“...”

Không phải có Trần Lạc lần nữa cố gắng ngăn cản, có khi bọn họ sẽ lại lao vào chiến đấu, vẫn là kiểu trận chiến sinh tử.

Trần Lạc lấy ra hai que kẹo, nhét cho mỗi người một cái.

Ngưng Sương lần này tự động mở miệng, Hải Cơ cũng chừa lại cho em trai chút mặt mũi.

Trần Lạc cười nói:

“Được rồi, không đánh nhau thì không quen biết được nhau,Ngưng Sương, chị Hải Cơ là một đối tác quan trọng có thể giúp đỡ ngươi đối phó với Hải Thần.”

Ngưng Sương oán hận nói:

“Cô ta quá tàn nhẫn, còn đánh ngươi, ngươi trở thành em trai của ta đi.”

Làm chị gái của ta?

Được rồi được rồi, có chín chị gái cấp Vương, trước mắt, ta thật sự là vô địch.

Nhưng mà Trần Lạc lập tức từ chối:

“Không được, ta chỉ có một chị gái, đó chính là chị Hải Cơ.”

Lời này khiến Hải Cơ cảm động đến mức ôm chặt lấy Trần Lạc.

Trần Lạc lại choáng váng.

Ngưng Sương ngơ ngác nhìn, trước kia ta còn có bạn bè, bây giờ lại không có.

Nhìn thấy Hải Cơ cùng Trần Lạc thân thiết như vậy, Ngưng Sương không khỏi cảm thấy cô đơn.

Trần Lạc ho khan:

“Nếu không thì ngươi trở thành em gái của ta, đúng rồi, ngươi bao nhiêu tuổi?”

Ngưng Sương cẩn thận suy nghĩ một chút:

“Ta ra đời được 19 năm rồi.”

19 tuổi?

Trần Lạc bất ngờ, không nghĩ Ngưng Sương lại trẻ như vậy.

Nhỏ hơn Mễ Lạp một tuổi.

Tốc độ tăng trưởng của cơ thể lại vô cùng tốt.

Trần Lạc cười nhẹ:

“Ta 23 tuổi, gọi ta là anh trai cũng không tệ.”

Ngưng Sương chịp một tiếng.

Hải Cơ trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu, chỉ có ta là bà già duy nhất, hy vọng em trai có thể học được cách quay ngược thời gian càng sớm càng tốt.

Ngưng Sương trầm mặc một lát, nói:

“Đợi hai ngày nữa đi tìm Ngụy Thần, thế nào.”

Trần Lạc kể cho Hải Cơ mọi chuyện về Hải Thần Bạch Hạo.

Hải Cơ gật đầu:

“Đều nghe theo em trai.”

Ngưng Sương đầy mong đợi nhìn Trần Lạc, mong Trần Lạc đáp ứng giúp cô đối phó với Ngụy Thần.

Đối mặt với ánh mắt của Ngưng Sương, Trần Lạc chậm rãi lắc đầu.

“Hai người tuy rằng đã đạt tới cấp Vương, bên phía Ngụy Thần chỉ có một cấp Vương nhưng lại có một đám tiểu đệ.”

“Cả hai triệt tiêu lẫn nhau, cũng coi như hòa, nếu là bây giờ đi, chúng ta có cơ hội giết Ngụy Thần, nhưng không an toàn.”

“Ta rất nhanh cũng có thể đạt tới thực lực của cấp Vương, đến lúc đó, ta sẽ cầm chân đám tiểu đệ của Ngụy Thần, hai người các ngươi phối hợp đối phó Ngụy Thần, như vậy sẽ an toàn hơn rất nhiều.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!