Những nơi được bộ giáp này bảo vệ thì nhiều nhất cũng chỉ có thể phải chịu ảnh hưởng của lực công kích mà thôi. Nếu như bộ giáp này có thêm khả năng giảm rung động, vậy thì người mặc nó chắc chắn sẽ chẳng bị thương tổn dù chỉ là một cọng tóc. Trần Lạc đoán, liệu có khi nào trừ mảnh giáp ngực này ra thì vẫn còn những mảnh giáp của những vị trí khác trên cơ thể hay không? Tấm chắn năng lượng dùng như thế nào?
Trần Lạc thử nhỏ máu vào trong viên đá quý ở giữa mảnh giáp. Đừng nói đến chuyện có cảm giác máu thịt tương quan hay không, mà viên đá quý này còn chẳng thèm hút máu vào trong luôn cơ. Trần Lạc vò vò đầu, hay là hắn quay lại tìm Bạch Hạo hỏi thăm thử xem? Bỗng nhiên trong đầu Trần Lạc lóe lên một ý, hay là hắn thử trút dị năng vào trong viên đá quý này thử xem sai. Lá chắn năng lượng của bộ giáp này không phải là có năng lượng vô hạn, nếu như công kích đủ mạnh thì có thể tiêu hao năng lượng của nó. Lúc đó có lẽ là nó sẽ cần năng lượng bổ xung. Nói là làm, Trần Lạc lập tức trút một chút dị năng vào đó để thử xem, thật không ngờ viên đá quý đó thật sự hút dị năng vào trong. Trần Lạc vui vẻ mặc bộ giáp lên, nói:
“Chị, ngươi thử đánh ta một cái xem nào.”
Hải Cơ lập tức cự tuyệt luôn:
"Chị không nỡ đánh ngươi.”
Trần Lạc cười cười:
“Nếu như không có lá chắn năng lượng thì ngươi nhớ thu chiêu lại là được, nhớ là phải đánh nặng một chút nha.”
Hải Cơ nghe vậy thì cũng không cự tuyệt nữa, cô lập tức vung một nắm đấm về phía ngực của Trần Lạc. Điều thần kì là khi nắm đấm của Hải Cơ còn cách Trần Lạc khoảng 30 centimet thì nắm đấm của Hải Cơ không có cách nào tiến thêm về phía trước nữa. Tấm chắn năng lượng màu tím này ngăn cản nắm đấm của Hải Cơ lại. Trần Lạc cảm thấy rất kích động, hóa ra là như vậy. Cuối cùng hắn cũng mò ra một chút công dụng của cái giáp này rồi. Trần Lạc lại trút vào đó thêm một ít dị năng nữa, sau đó để cho Ngưng Sương mặc bộ giáp vào thử xem. Ngưng Sương chỉ chỉ vào bản thân:
"Ta ư?”
Ngưng Sương còn đang bận ăn vịt nướng mà, mùi vị của tương ngọt rất ngọt, cô có chút không tình nguyện lắm mà nhận lấy miếng giáp, sau đó mặc vào người. Bộ giáp lập tức co giãn theo kích cỡ cơ thể của Ngưng Sương. Trần Lạc nói:
"Chị, vẫn là ngươi ra tay tiếp đi.”
Hải Cơ không nỡ đánh Trần Lạc, nhưng đổi sang Ngưng Sương thì làm gì có chuyện cô không nỡ nữa?
"Ây yo.”
Ngưng Sương bị ăn một đấm vào mặt, cả khuôn mặt đều sưng vù lên. Tấm chắn năng lượng không có chút phản ứng nào cả. Ngưng Sương cố gắng nhịn không rơi nước mắt:
"Hai chị em các người bắt nạt ta.”
Trần Lạc cười hối lỗi, thật sự không phải do hắn cố ý đâu.
“Khi nào về ta sẽ bảo Mã Ngọc làm cho ngươi hai phần thịt bò hầm cà chua nha. Ta thật sự không phải cố ý đâu, tất cả mọi thứ ta làm không phải là vì chống lại Hải Thần hay sao?”
Ngưng Sương tủi thân ngồi xuống, ăn từng miếng vịt quay nhỏ một. Hai nắm đấm khó đánh lại bốn tay, khi nào về cô sẽ mách chị. Trần Lạc trầm tư, ai trút dị năng vào trong này thì bộ giáp này sẽ bảo vệ người đó, hóa ra là như vậy. Cái này giống như gió thổi chiều nào theo chiều nấy vậy. Để trở về hắn sẽ nghiên cứu từ từ. Nhưng mà mùi thơm của thức ăn đã hấp dẫn những sinh vật biến dị tới đây, một đàn thỏ đen lao qua, lít nha lít nhít một đám đông. Bọn chúng đều dài khoảng hơn nửa mét, nhìn cực kì dọa người.
Nhưng mà thực lực của chúng rất yếu, cũng chỉ khoảng cấp 4 mà thôi. Số lượng bọn chúng có khoảng hơn 200 con. Chỉ cần một mình Khương Sơ Tuyết thôi cũng có thể đánh lại được tất cả bọn chúng, Hải Cơ dùng một chiêu ma đạn hắc ám tiễn chúng nó về trời hết. Mấy người bọn họ nghỉ ngơi khoảng hơn 2 tiếng, sau đó chuẩn bị về nhà. Lần này Trần Lạc không quên mang điện thoại nữa, bọn họ đi tới chỗ của Vưu Lý. Khi đến nơi, hắn chỉ thấy Vưu Lý đang đứng chân thấp chân cao trên đảo, trên đùi hắn ta còn có máu đang chảy, có mười mấy con cua to đang không ngừng nhổ nước bọt vào một con cua nhỏ. Trên bờ còn có một đống xác cua nữa. Trần Lạc hỏi với vẻ không biết phải nói gì:
"Chuyện gì sảy ra thế?”
Vưu Lý tức giận nói:
“Con cua này nhổ nước bọt vào ta, chẳng nhẽ ta phải để yên cho nó ư? Thế là ta cũng nhổ nước bọt vào nó, nhưng mà không ngờ là nó không nói đạo lý gì cả, nó quay về tìm một đám của tới đây kiếm chuyện với ta. Suýt nữa thì cả ba cái chân của ta đều bị nó kẹp cho đứt hết rồi. Ta khống chế được một đám cua, để cho chúng tự đánh giết lẫn nhau. Đám cua này có thể đánh thắng được ta hay sao?”
Vưu Lý chỉ vào con cua ở giữa rồi nói:
"Tất cả là con con vật nhỏ này làm ra, được lắm, nó dám nhổ nước bọt vào ta, còn không cho ta nhổ lại có đúng không. Bây giờ ta sẽ để cho tất cả đám cua khác nhổ nước bọt vào nó.”
Trần Lạc nhìn vào đùi của Vưu Lý, ở chỗ đó vẫn còn vết máu. Liệu có khi nào có khả năng là? Trong đầu Trần Lạc lóe lên một ý nghĩ, Vưu Lý ngẩn người ra, sau đó giọng điệu của hắn cao lên mấy tone. Cái này tuyệt đối không thể khiến người khác hiểu nhầm được.
“Em trai à, thật sự là không có. Nếu như ngươi không tin thì để ta cởi ra cho ngươi coi. Nào, ngươi xem đi.”