Thể hiện một chút thực lực của bản thân, nói cho hắn biết thực lực của mình mạnh hơn Diệp Vũ nhiều như thế nào, sau đó lấy ra thêm một vài đồ tốt, chẳng hạn như đủ các loại thịt.
Ngươi có thể ăn được rau củ, nhưng thực sự không thể ăn thịt, trừ khi đó là thịt đột biến có mùi vị rất kinh khủng.
Hắn cũng không phải người trung thành, vậy tại sao anh ấy không thể phát triển hắn thành một nội gián?
Trần Lạc mỉm cười, Trần Lạc ta tự mình ra tay, thế nhưng vẫn giữ thể diện cho ngươi, vì vậy ngươi đừng có mà không biết tốt xấu nặng nhẹ.
Trần Lạc đi đến căn cứ của Diệp Vũ, cẩn thận quan sát.
Mãi cho đến năm giờ chiều, mới nhìn thấy Diệp Vũ cùng đối tượng mục tiêu làm gián điệp.
Ứng cử viên cho vị trí gián điệp là một người trẻ tầm hai mươi tuổi, làn da mềm mại, miệng nói ngọt ngào, đôi mắt tinh tường, được Diệp Vũ cực kỳ tin tưởng.
Diệp Vũ cũng giống như một nhân vật chính, với hàng lông mày sắc bén, mắt sáng, khí thế đầy nam tính, nhưng vẫn còn kém hơn Trần Lạc nhiều.
Trần Lạc không vội cảnh cáo Diệp Vũ, mà trước tiên xử lý chuyện gián điệp.
Diệp Vũ nói với người bên cạnh:
“Kiện Quy, đi ăn cơm đi.”
Vạn Kiện Quy nói:
“Vũ ca, ta đi thay quần áo trước, ngươi ăn trước đi, không cần đợi ta.”
Diệp Vũ khẽ gật đầu.
Ngay khi Vạn Kiện Quy vừa mới trở về phòng mình, xoẹt một tiếng, người lập tức biến mất trong nháy mắt.
Giây tiếp theo, Vạn Kiện Quy xuất hiện ở độ cao hai nghìn mét, luồng không khí ở đây rất mạnh khiến tóc Vạn Kiện Quy bị thổi cho bay loạn xạ.
Vạn Kiện Quy kinh hãi, sao ta lại đột nhiên như đứng cạnh mặt trời thế này?
Nhìn lại lần nữa, có ai đó đang ở bên cạnh ta.
Vạn Kiện Quy lắp bắp nói:
“Ngươi là người hay là quỷ.”
Trần Lạc khẽ mỉm cười, không nói gì, lại đưa Vạn Kiện Quy đến một nơi cách xa chỗ đó hơn trăm dặm rồi thả hắn xuống đất.
Chuyện này quả thực nằm ngoài khả năng hiểu biết của Vạn Kiện Quy, là thần tiên sao?
Không biết là bạn hay là địch, Vạn Kiện Quy cái khó ló cái khôn, vội vàng quỳ xuống.
“Tiểu Vạn tham kiến Tiên Nhân.”
Trần Lạc cười, từ bên trong dị năng không gian lấy ra một phần thức ăn.
Gà, vịt, cá, lợn, bò, cừu, loại nào cũng có, đều đã được nấu chín, đang phát ra một mùi thơm hấp dẫn.
Vạn Kiện Quy mở to hai mắt nhìn, thật sự là thần tiên sao?
Trần Lạc chậm rãi nói:
“Sau này cùng ta lăn lộn, thấy thế nào?”
…
Thần tiên muốn ta cùng hắn lăn lộn?
Vạn Kiện Quy có chút coi như gió thoảng bên tai, vì lúc này ánh mắt của hắn đều đang tập trung vào đồ ăn.
Cá diếc om, bún thịt hầm, thịt bò kho khoai tây, thịt cừu thì là, gà xào và hơn chục món khác.
Món nào cũng hấp dẫn dạ dày của hắn.
Những thức ăn này vốn chỉ trong mơ mới may ra thấy được.
Vạn Kiện Quy dụi dụi mắt, đây nhất định là đang nằm mơ.
Nước miếng của Vạn Kiện Quy không ngừng chảy xuống, Vạn Kiện Quy nhận ra, vội ràng suýt xoa nuốt nước miếng, nhưng một ít vẫn chảy ra ngoài.
Trần Lạc “một thân tiên khí” mỉm cười và nói:
“Ăn trước đi.”
Trần Lạc lại lấy ra một đôi đũa, đưa cho hắn.
Vạn Kiện Quy do dự nhận lấy, sau đó lập tức gắp một miếng thịt bò lên.
Thịt bò vừa đưa vào miệng Vạn Kiện Quy, Vạn Kiện Quy chợt ngẩn người, sau đó nghẹn ngào.
“Thật sự là thịt bò, ta không phải đang mơ, cuối cùng ta cũng ăn được thịt rồi.”
Vạn Kiện Quy không ngừng dập đầu quỳ lạy:
“Cảm ơn tiên nhân rất nhiều, đã hoàn thành tâm nguyện bấy lâu nay của ta.”
Trần Lạc rất muốn cười, nhưng như thế không phù hợp với khí chất thần tiên.
“Ăn đi, ăn trước đi.”
Vạn Kiện Quy đồng ý, sau đó ăn nhanh như vũ bão.
Có hơn chục món ngon, Vạn Kiện Quy mặc dù đã thèm muốn từ lâu, nhưng hắn cũng không phải là thùng cơm như Triệu Tử Ý, chỉ ăn được một phần ba.
Vạn Kiện Quy vừa xoa bụng vừa ợ một cái:
“Ta muốn ăn nhiều hơn, nhưng dạ dày không cho phép.”
“Grú.”
Có lẽ là mùi thơm của thức ăn đã hấp dẫn một đám tang thi đến, Vạn Kiện Quy vừa ăn no liền xung phong nhận việc, nói:
“Để ta.”
Trần Lạc tùy ý vung tay lên, hơn chục tang thi lập tức bị tiêu diệt.
Vạn Kiện Quy sững sờ, cái này…
Hắn là người thân cận với Diệp Vũ, Diệp Vũ chắc chắn cũng có thể dễ dàng tiêu diệt những tang thi này, nhưng tuyệt đối không phải là giết một phát chết hết tang thi như đang đuổi ruồi.
Quá nhanh và quá nhẹ nhàng.
Nơi này Vạn Kiện Quy cũng đã từng tới, nó cách căn cứ của bọn họ hơn trăm dặm.
Nhưng thần tiên đã đưa hắn đến nơi này chỉ trong chớp mắt.
Vạn Kiện Quy quỳ xuống nói:
“Tiên nhân có mệnh lệnh gì, Tiểu Vạn nếu có thể làm được, nhất định sẽ không từ chối.”
Có đủ loại pháp thuật thần kỳ, đây không phải là tiên nhân thì là cái gì?
Nhưng Vạn Kiện Quy không tin tiên nhân tìm hắn mà lại không có lý do gì.
Trần Lạc cười nhẹ, đây quả là một người thông minh:
“Khi ngươi ở cùng Diệp Vũ, nếu Diệp Vũ có bất cứ chuyện gì vui, ví dụ như thu được đồ tốt, thì nói cho ta biết.”
Một lúc sau, Vạn Kiện Quy mới đồng ý.
Vạn Kiện Quy không phải đang do dự, mà là hắn không ngờ chuyện mà vị tiên nhân này muốn nhờ hắn giúp đỡ lại là chuyện này.
Đây không phải là làm gián điệp sao?