Trần Lạc cười khẽ, hy vọng Diệp Vũ này thật sự có thể cho hắn một chút niềm vui.
Cẩm Nguyên Giang, Từ Thanh đã nhìn thấy rồi, nhưng vẫn còn Mễ Linh.
Một giờ sau, Trần Lạc đến căn cứ của Mễ Linh.
Trần Lạc ngồi vào vị trí của Mễ Linh, toàn thân mệt mỏi.
Không mệt sao được, sau khi từ chỗ Hải Thần trở về, thậm chí còn không có thời gian để nghỉ ngơi, đã lập tức đưa Vưu Lý tới, liên tục chạy tới chạy lui ba căn cứ, còn xảy ra một số chuyện.
Trần Lạc làm bằng sắt sao?
Chạy đi chạy lại thực sự rất mệt.
Trần Lạc xoa xoa đầu, trên mặt hắn lộ ra vẻ mệt mỏi.
Mễ Linh do dự rồi nói:
“Ta xoa vai cho ngươi nhé?”
Ở Thần Đô, Mễ Linh tuyệt đối sẽ không bao giờ nói những lời như vậy, em gái ở đây, không đến lượt cô ấy và cũng không thích hợp.
Đây là em rể.
Trần Lạc sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười nói:
“Được.”
Thử chút tay nghề của Linh Diễm Cơ.
Mễ Linh xoa nhẹ.
Hùng Văn Huệ ở nơi này hỗ trợ Mễ Linh, nghe nói Trần Lạc tới, đang định đến gặp thì vô tình nhìn thấy cảnh này.
Này, đây là thứ ta có thể thấy được sao?
Đừng coi ta như một con gấu, ta cũng không ngốc.
Hùng Văn Huệ thầm nghĩ, quả nhiên bị ta đoán đúng rồi.
Điệu Mễ ly sơn.
Mễ Linh nói:
“Đã ở đây được một thời gian, vậy nên cũng thu thập được một số thông tin, ta sẽ nói cho ngươi nghe, ngươi tính toán xem nên phát triển như thế nào.”
Trần Lạc lắc đầu:
“Ta không nghe, ở đây ngươi cứ toàn quyền quyết định, tùy ngươi xử lý.”
Nơi đó của Cẩm Nguyên Giang và Từ Thanh, Trần Lạc còn can thiệp, nhưng nơi này coi như xong, lười biếng không muốn nghe.
Cử Mễ Linh đi cũng chính là để huấn luyện cô.
Ta là người đưa ra quyết định, vậy Mễ Linh ngươi làm gì?
Mễ Linh nhỏ giọng nói:
“Ta sợ mình làm không tốt.”
Trần Lạc cười nói:
“Không có gì, cứ tùy ý hành động, cho dù đậu hũ xay thành bã đậu, ta cũng thay ngươi gánh.”
Tâm trạng Mễ Linh phức tạp, khẽ thở dài:
“Nếu như ta và Mễ Lạp không gặp được ngươi, vậy thì không biết là sẽ như thế nào?”
Trần Lạc ngẩn người, sau đó cười nói:
“Nói không chừng không gặp có lẽ sẽ tốt hơn.”
Thật sự, kiếp trước không có ta, ít nhất ngươi cũng không phải hàng ngày đề phòng trộm cướp.
Được Mễ Linh xoa bóp, Trần Lạc vậy mà đã ngủ thiếp đi.
Mễ Linh cũng không quấy rầy.
Khi Trần Lạc tỉnh lại đã là ba giờ sau.
Trần Lạc sực nhớ, hắn đã nói với Mễ Lạp buổi tối sẽ về, nếu muộn như vậy mà còn chưa trở về, cô nhất định sẽ lo lắng.
Trần Lạc nói:
“Ta phải trở về.”
Mễ Linh ừ một tiếng:
“Để ta tiễn ngươi.”
Phòng của Hùng Văn Huệ đối diện với Mễ Linh, nhịn không được muốn hóng chuyện.
Ở lại lâu vậy?
Nhìn thấy Trần Lạc chuẩn bị rời đi, Hùng Văn Huệ nghĩ đến điều gì đó, vội vàng ngăn Trần Lạc lại.
“Đại ca, cứu ta với, ta đã gần một tháng chưa được ăn thịt rồi, cho ta một ít đi, chặn miệng ta lại.”
Hùng Văn Huệ trong mắt lóe lên tia gian xảo.
Trần Lạc sửng sốt một chút, tức giận nói:
“Ta là người tốt, ngươi đang suy nghĩ cái gì?”
Dù sao thì Trần Lạc vẫn cho, Hùng Văn Huệ không có gì để ăn, Mễ Linh cũng vậy.
Sau khi nhét đầy thức ăn vào tủ lạnh, Trần Lạc suy nghĩ một chút, lại lấy ra mấy chùm nho, Mễ Linh thích ăn nho.
Ở nhà.
Ba người Mễ Lạp, Mễ Phạn, Ngưng Sương đang ngồi trên ghế sô pha xem TV, đương nhiên không có tín hiệu, bọn họ đang phát phim truyền hình bằng USB.
Thứ đang xem là một bộ phim truyền hình cẩu huyết().
()Cẩu huyết: những tình huống cực kỳ thường gặp mà người xem phát chán, những cách dẫn hay giải quyết vấn đề rất tồi tệ.
(*)Cẩu huyết: những tình huống cực kỳ thường gặp mà người xem phát chán, những cách dẫn hay giải quyết vấn đề rất tồi tệ.
Nam chính và nữ chính cuối cùng cũng đến được với nhau sau bao khó khăn gian khổ.
Mẹ nó, thế mà nữ chính đã chết trong một vụ tai nạn xe cộ.
Mễ Phạn thở dài:
“Đúng là máu chó, không phải nam chính thì cũng là nữ chính gặp tai nạn xe cộ, hoặc là tai nạn xe cộ hoặc là ung thư, nhàm chán.”
Mễ Phạn xem mà phát chán, còn Ngưng Sương vốn là một nàng tiên cá trẻ tuổi, xưa nay chưa bao giờ được xem.
Cô khóc nức nở, nước mắt tuôn ra như suối, từng giọt từng giọt biến thành những viên trân châu.
Mễ Phạn tò mò nhặt lên, thu nhặt từng viên một.
Mễ Lạp cũng tò mò nhìn và lấy một ít.
Cái này có tác dụng gì?
Mễ Phạn nói:
“Ta không nghĩ nó đơn giản, chắc chắn không phải chỉ để cho đẹp, Mễ Lạp, ngươi thấy sao?”
Mễ Lạp mỉm cười nói:
“Ta thấy thế nào, ta chỉ có thể nói những gì Mễ Phạn nói đều có lý.”
Ngưng Sương khóc thút thít, đắm chìm trong phim truyền hình, hỏi gì cũng không trả lời.
Cuối cùng, Ngưng Sương khóc đỏ cả hai mắt:
“Ta cũng không biết, mỗi lần ta khóc, ta đều cảm thấy nội lực đang nhanh chóng tiêu hao.”
Mễ Phạn suy nghĩ một chút rồi nói:
“Theo kinh nghiệm xem phim truyền hình của ta, thứ này có thể được hấp thụ như tinh thể hoặc có thể bổ sung dị năng.”
Dù là loại nào thì nó cũng có giá trị đáng kinh ngạc.