Hai mắt Võ Đào và Lữ Tuyền lập tức đỏ lên, thứ quái quỷ gì vậy, thành viên của chúng ta làm bằng giấy sao? Bị tàn sát bởi số người ít gấp đôi?
Đúng như dự đoán của Mễ Linh, bên đó bị dọa sợ đến mức phải ôm đầu chịu hàng, đám người đó sợ hãi đến mức không dám tới gần.
Bị kinh hãi một phen.
Võ Đào nghiến răng nghiến lợi:
“Không thể buông tha, nếu không sau này khó có thể sống được, chúng ta cùng tham gia, đánh cho bọn chúng mệt chết thì thôi.”
“Thật sự đều là cấp 6 sao? Đè chết bọn chúng, lấy được nhiều như vậy tinh thể cấp 6 như vậy cũng không thua kém cấp 7 là bao, hai người chúng ta có thể tăng vọt lên cấp 8, đám thuộc hạ chết rồi còn có thể tuyển thêm, ở cấp 8, còn có loại người nào không đến gia nhập chúng ta chứ?”
Lữ Tuyền gật đầu.
Võ Đào đích thân dẫn người từ phía trước xông tới, hắn là hệ Xác Thịt, cũng không hề kém cỏi, cho nên hắn không tin có người có thể giết hắn trong nháy mắt.
Lữ Tuyền ở phía sau giải phóng trận bão tuyết.
Mễ Linh nheo mắt lại, giết chết Võ Đào này sẽ trực tiếp khiến bọn họ sụp đổ.
Một tấm khiên lửa màu đỏ sẫm xuất hiện gần cơ thể Mễ Linh, sau đó lập tức che phủ toàn thân Mễ Linh.
Mễ Linh chạy hết tốc lực tới, phía trước cơ thể ngưng tụ hơn phân nửa là hỏa diễm().
()Hỏa diễm: ngọn lửa, ánh lửa.
(*)Hỏa diễm: ngọn lửa, ánh lửa.
Nó dường như tạo thành hình dạng của một con chim lửa.
Ngọn lửa này không phải là ngọn lửa bình thường mà là Hồng Liên chi hỏa của Mễ Linh.
Nhiệt độ của ngọn lửa cao hơn nhiều so với người sử dụng dị năng giả cấp 7 hệ Hỏa thông thường và dị năng cô đặc cực kỳ tốt.
Cấp 5 dị năng giả, cho dù cách Mễ Linh mười mét cũng sẽ bị bỏng nặng, nếu đến gần hơn,cấp 6 dị năng giả cũng sẽ bị thiêu chết.
Tất nhiên, loại năng lực này Mễ Linh cũng không thể duy trì được lâu.
Tiếng huýt kéo dài của con chim lửa vang vọng khắp bầu trời và tốc độ của Mễ Linh lại tăng lên.
Võ Đào ngây ngốc, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, đây là cấp 8 sao?
Võ Đào bị dọa sợ hãi, quay người bỏ chạy, nhưng đã quá muộn, nhanh chóng bị Mễ Linh đuổi kịp.
Toàn bộ con chim lửa hung hăng đập mạnh vào cơ thể Võ Đào, Hồng Liên chi hỏa dường như có linh tính, tách ra khỏi Mễ Linh, bám vào người Võ Đào, thiêu đốt cơ thể hắn.
Vỏn vẹn trong vòng một giây, Võ Đào chỉ kịp hét lên một tiếng thét chói tai trước khi biến thành tro đen.
Chết ngay lập tức.
Nhưng Mễ Linh cũng tiêu hao không ít sức lực, sắc mặt tái nhợt, hơi thở hổn hển.
Trước khi Lữ Tuyền có thể sử dụng dị năng của mình, Võ Đào đã biến thành tro bụi.
Lữ Tuyền ngơ ngác, Võ Đào vậy mà còn là hệ Xác Thịt.
“Mẹ nó, thừa dịp ta không có ở đây liền muốn đánh lén căn cứ, đã hỏi qua ý của ta chưa?”
Hùng Văn Huệ Hùng Văn Huy đã đến.
Mễ Linh có thể thông qua Vưu Lý để liên lạc với Hùng Văn Huệ, Hùng Văn Huệ nhận được tin, lập tức chạy hết tốc lực trở về.
“Sức mạnh của gấu.”
Hùng Văn Huệ giận dữ biến thành một con gấu khổng lồ cao hơn mười mét, gầm rú lên điên cuồng, khiến cho những dị năng giả xung quanh choáng váng đầu óc.
Nhìn thấy Hùng Văn Huệ thảm sát như vậy, Trần Lạc gãi gãi đầu, là như này sao?
Chẳng lẽ Mễ Phạn dự đoán sai?
Cái này làm gì có nguy hiểm đâu.
Không đúng, nhất định phải có.
Có con cá lọt lưới chạy thoát.
…
Hùng Văn Huệ nhanh chân đuổi theo Lữ Tuyền, hiện tại thực lực của Hùng Văn Huệ có thể miễn cưỡng coi như đã đạt đến cấp 8, vậy nên vấn đề tốc độ, không cần phải bàn.
Lữ Tuyền kêu trời than đất, kế hoạch ban đầu là định đóng băng Hùng Văn Huệ, dắt gấu đi, Võ Đào trợ giúp, cộng thêm sự phối hợp của đám thuộc hạ, có thể trì hoãn thời gian biến hình của Hùng Văn Huệ mà giết chết cô.
Hiện tại Võ Đào đã chết, lòng người cũng tan nát.
Các thành viên của Trần Lạc phân tán để chặn Lữ Tuyền.
Vẻ mặt Lữ Tuyền trở nên hung ác:
“Mau tránh ra, ta đây là cấp 7, mạng sống của các ngươi đều là của ta.”
Hắn muốn hù dọa người của Trần Lạc để khiến bọn họ tự giác giải tán.
Nhưng thứ chào đón hắn là những khuôn mặt thờ ơ lạnh lùng của các thành viên.
Kỳ thật bọn họ cũng sợ, không có ai là không sợ chết, nhưng quy tắc nghiêm ngặt cho bọn họ biết, nếu dám tránh ra, bọn họ cũng sẽ chết.
Sau khi mọi chuyện kết thúc cũng sẽ bị xử tử.
Trần Lạc không nói sẽ bị trục xuất khỏi căn cứ, nếu sự việc đủ nghiêm trọng, trực tiếp xử tử, để tránh oán hận, quay lại trả thù căn cứ.
Trần Lạc đã nói rõ như vậy.
Lâm trận mà bỏ chốn chắc chắn sẽ bị xử tử.
Nhìn thấy những người trước mặt không có dấu hiệu di chuyển, Lữ Tuyền sửng sốt, mẹ nó, các ngươi không sợ chết sao?
Ta cấp 7 đấy.
Ngược lại, các thành viên đều hướng về phía Lữ Tuyền.
Lữ Tuyền tùy ý bắn ra hai cây băng thương, nhưng các thành viên đã chuẩn bị sẵn khiên đất cùng với khiên lửa, hai thứ này phối hợp với nhau để chặn đòn tấn công của Lữ Tuyền.