Mã Soái từ phía xa nở một nụ cười khiến người khác sợ hãi, nói:
“Hoa khôi Mễ Linh, còn nhớ ta không, ta là Mã Soái.”
Biết ta?
Mễ Linh ngờ vực.
Nhưng nhìn bộ dạng xấu xí của Mã Soái từ xa, Mễ Linh có làm như nào cũng không thể nhớ được.
Thậm chí còn không thể nhớ nổi cái tên Mã Soái này.
Mã Soái ngây người, tức giận nói:
“Ta sẽ để ngươi nhớ tới ta, nhớ mãi không quên, Tướng Thần, giết.”
Mã Soái đặt cho người giống như toàn tháp sắt này một cái tên, là Tướng Thần, đây cũng là thuộc hạ vong linh số một của hắn, thực lực vô cùng mạnh, tương đương cấp 8.
Về phần Mã Soái, bản thân hắn cấp tám.
Nhìn thấy Tướng Thần đang lao về phía mình, Hùng Văn Huệ khẽ cười:
“Cứ giao cho ta.”
Hùng Văn Huệ nhảy khỏi tường thành, biến thành một con gấu khổng lồ, một bàn tay hung hăng đánh về phía Tướng Thần.
Tướng Thần mặt không biểu cảm, giơ tay lên nghênh đón.
Hai người toàn thân chấn động, đều lùi về sau vài bước, xem ra là ngang tài ngang sức.
Hùng Văn Huệ kinh ngạc, ngoại trừ Trần Lạc và Hạ Hạo Nhiên, không ai có thể chịu được sức mạnh của cô sau khi đã biến hình, Pháp Vương thì không tính là người.
Mã Soái cũng có chút bất ngờ, sau đó hưng phấn nói:
“Không tệ, ta sẽ luyện chế ngươi thành một vong linh gấu.”
Trần Lạc nhận thấy nếu như tiếp tục giằng co, Hùng Văn Huệ chắc chắn không phải là đối thủ của Tướng Thần, bởi vì Hùng Văn Huệ chỉ có thể biến hình trong một thời gian ngắn, trận chiến càng căng thẳng thì thời gian biến hình càng ngắn.
“Tướng Thần, đừng lãng phí thời gian với con gấu ngu ngốc này, giết hết bọn chúng đi.”
Tướng Thần lập tức không đấu tiếp với Hùng Văn Huệ.
Hùng Văn Huệ chỉ có thể cạnh tranh sức mạnh với Tướng Thần, còn tốc độ thì không thể.
Tướng Thần đạp tung cổng thành, xông vào.
Mễ Linh biết mình nên đối phó với Mã Soái trước, một khi hắn chết, đại quân vong linh này cũng bị tiêu diệt.
Mặc dù vong linh rất hiếm nhưng Mễ Linh cũng không phải chưa từng nhìn thấy, chỉ là không ngờ chúng lại mạnh đến vậy thôi.
Nếu như để Tướng Thần chém giết bừa bãi, không biết sẽ chết bao nhiêu thành viên, trước tiên giải quyết Tướng Thần rồi tính tiếp.
Hùng Văn Huệ giận dữ lao về phía Mã Soái, cũng không phải chỉ có mình Mễ Linh chiến đấu.
Mã Soái khinh thường, Hùng Văn Huệ một mạch lao tới, đám vong linh của hắn chạy về phía Hùng Văn Huệ.
“Bùm bùm bùm.”
Hơn chục vụ nổ liên tiếp xảy ra.
Đám vong linh của Mã Soái lần lượt phát nổ, các vụ nổ riêng lẻ căn bản không có nhiều uy lực với Hùng Văn Huệ, nhưng nếu như nổ liên tục, Hùng Văn Huệ cũng không chịu nổi.
Trên người gấu của Hùng Văn Huệ rỉ máu, Hùng Văn Huệ choáng váng, nếu tiếp tục lao tới, khả năng sẽ chết trước khi có thể chạm tới Mã Soái.
Muốn bắt giặc trước phải bắt vua, xem ra không hề dễ dàng.
Trần Lạc biết Hùng Văn Huệ không bao giờ có thể lao tới trước mặt Mã Soái, nếu như Mã Soái bị giết dễ dàng như vậy, kiếp trước hắn sớm đã bị những người sống sót hợp lực giết chết rồi.
Sợ Hùng Văn Huệ không may bị đánh chết, Trần Lạc lập tức thông qua Vưu Lý bảo Hùng Văn Huệ tạm thời tránh đi.
Trần Lạc vẫn chưa ra tay, muốn chờ xem Mễ Linh đối phó như thế nào, chờ xem liệu có thể khiến cô phát huy được tiềm năng của mình hay không.
Nhận được tin nhắn của Vưu Lý, Hùng Văn Huệ sắc mặt mừng rỡ, thủ lĩnh cũng ở đây?
Nhưng mà ở đâu?
Được lắm, rõ ràng là ở đây, lại không ra tay.
Ngươi thật tệ.
Hùng Văn Huệ liên tục lùi lại, Mã Soái thấy vậy, bật cười.
“Như này là?”
Phía Mễ Linh.
Hồng Liên chi hỏa biến thành chim lửa, bao phủ lấy Tướng Thần, Tướng Thần bị ngọn lửa rực cháy vây quanh.
Tướng Thần lại không hề cảm thấy đau đớn, dù bị ngọn lửa bao vây vẫn lao về phía Mễ Linh.
Đi được nửa đường thì ngã xuống.
Tướng Thần biến thành một vũng nước đen.
Mễ Linh thở phào nhẹ nhõm, chết rồi?
Mễ Linh thu hồi Hồng Liên chi hỏa, sử dụng Hồng Liên chi hỏa khiến cô bị tiêu hao rất nhiều.
Mễ Linh may mắn được thăng cấp lên cấp 8, nếu không muốn đối phó với Tướng Thần này, thật đúng là không dễ dàng.
Mã Soái cảm nhận được trạng thái của Tướng Thần, cũng không lấy làm bất ngờ, ngược lại nở một nụ cười lạnh lùng.
“Xác chết sống lại.”
Vũng nước đen trên mặt đất bắt đầu biến đổi, dưới ánh mắt của Mễ Linh, nó trở lại hình dáng ban đầu.
Phục sinh vô tận?
Đương nhiên là không thể nào, một khi dị năng của Mã Soái cạn kiệt, Tướng Thần cũng không thể phục sinh.
Mà dị năng của Mã Soái, đủ sức khôi phục Tướng Thần vài chục lần.
Nhưng Mễ Linh lại không thể liên tục giết Tướng Thần vài chục lần.
Mễ Linh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Các ngươi tránh ra đi, đừng chiến đấu với con quái vật này, ta sẽ giết chết tên pháp sư vong linh kia.”
Tướng Thần ngăn cản Mễ Linh một lần, Mễ Linh lại giết Tướng Thần một lần, lợi dụng khoảng thời gian Tướng Thần khôi phục, Mễ Linh lao về phía Mã Soái như một ngọn lửa đỏ.