Bị dị năng giả tấn công có làm tổn thương bản thân không?
Có.
Sấm sét xung quanh cơ thể Pháp Vương, Hồng Liên chi hỏa quanh cơ thể Mễ Linh cũng chỉ bám vào bề mặt ngoài chứ không xâm nhập vào trong, cho nên mới không làm tổn thương bọn họ.
Ngươi thử để Pháp Vương sử dụng Lôi Thuật lên bản thân mình xem, thử xem có đau không, nhất định sẽ đau.
Mà Hồng Liên chi hảo này của Mễ Linh nhiệt độ cực kỳ cao, nếu như nó tấn công bản thân, Trần Lạc thậm chí còn không biết được hậu quả sẽ như thế nào.
Trần Lạc đã hiểu tại sao Mễ Linh lại nói vẫn luôn không dám dùng chiêu thức này, vì một khi dùng, thực sự có thể sẽ chết.
Đồng tử Trần Lạc khẽ động, nhưng sau đó vẫn lựa chọn tin tưởng vào Mễ Phạn.
Mễ Linh vẻ mặt bình tĩnh, lặng lẽ chờ đợi hỏa diễm tẩy lễ.
Mễ Linh hoàn toàn bị bao phủ bởi Hồng Liên chi hỏa, không thể nhìn thấy rõ bóng dáng.
Hồng Liên chi hỏa đang rừng rực cháy, mà Mễ Linh lúc này dường như đã niết bàn() bên trong Hồng Liên chi hỏa này.
()Niết bàn: ý chỉ sự quay trở lại, sự tái sinh.
(*)Niết bàn: ý chỉ sự quay trở lại, sự tái sinh.
Mười giây sau, bóng dáng của Mễ Linh dần hiện ra.
Toàn thân Trần Lạc chấn động, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc cực độ.
Linh Diễm Cơ xuất hiện.
Lúc này, Hồng Liên chi hỏa biến thành quần áo của Mễ Linh, che phủ lấy Mễ Linh, ngoại trừ khuôn mặt.
Hồng Liên chi hỏa trước đó chỉ ở bên ngoài bề mặt cơ thể của Mễ Linh, chưa đạt đến trình độ bao phủ toàn bộ cơ thể.
Hình dạng này của Trần Lạc, Trần Lạc đã quá quen thuộc, Hồng Liên biến thân.
Lúc này, Mễ Linh chính là Hồng Liên hóa thân.
Mễ Linh là người đứng đầu hệ Hỏa, sở dĩ gọi là Linh Diễm Cơ không phải vì tên của cô có chứa một chữ Linh.
Mà là ngọn lửa cô ấy điều khiển thực sự có linh tính, và có vô vàn năng lực không thể tưởng tượng nổi.
Kiếp trước, Trần Lạc không biết Mễ Linh làm thế nào để nắm giữ được Hồng Liên biến thân, khả năng Mễ Linh cũng không thể nói cho Trần Lạc biết.
Trần Lạc lẩm bẩm, hóa ra là như vậy.
Hồng Liên biến thân của Mễ Linh chắc chắn có khả năng chiến đấu vượt cấp, nhưng vượt qua hai cấp độ thì quá khó rồi.
Ngay cả Trần Lạc cũng không thể vượt qua hai cấp, thời điểm cấp thấp còn không sao, nhưng về sau chênh lệch càng lớn thì khả năng xảy ra càng ít.
Dưới sự trợ giúp của ngọn ngửa, Mễ Linh chậm rãi lơ lửng.
Mễ Linh búng nhẹ ngón tay, một đoàn Hồng Liên chi hỏa bay về phía Mã Soái.
Mã Soái cố gắng hết sức để né tránh, nhưng Hồng Liên chi hỏa giống như một sinh vật có linh tính, đuổi theo hắn đến cùng, vong linh thông thường cũng không làm tổn hại được nên rất nhanh đã bắt được Mã Soái.
Mã Soái bị giết chết, đáng tiếc, cái này vẫn chỉ là một hình nộm của Mã Soái.
Mễ Linh khẽ cười một tiếng, thổi nhẹ một hơi.
Hồng Liên chi hỏa biến thành làn sóng nhiệt cực kỳ nóng.
Trong không gian phong tỏa, Mã Soái cũng không có nơi nào để trốn.
Tướng Thần đứng chắn trước các vong linh, Mễ Linh vừa giơ tay ra, lập tức đẩy Tướng Thần ra xa.
Vong linh phía sau Tướng Thần thét lên những tiếng chói tai, cơ thể bọn chúng bắt đầu bốc lên mùi hôi thối của thịt nướng.
“Bắt được ngươi rồi.”
Hồng Liên chi hỏa bùng nổ, giáng đòn cuối cùng xuống Mã Soái.
Vong linh do Mã Soái điều khiển lập tức ngã thẳng xuống đất vì Mã Soái đã chết.
Mễ Linh nhìn thấy điều này, hướng về phía Mễ Linh mỉm cười, sau đó bất tỉnh, nhẹ nhàng rơi từ trên không xuống.
Hồng Liên biến thân đương nhiên cực kỳ lợi hại, nhưng cũng tiêu tốn rất nhiều dị năng, ban đầu Mễ Linh cũng có rất ít dị năng, vậy nên hiện tại đã không thể tiếp tục chống đỡ.
Trần Lạc nhanh chóng tiến lên đỡ lấy Mễ Linh, vẻ mặt ngơ ngác, thực sự là hoang phí tài sản mà, quần áo không cần tiền sao.
Trần Lạc sử dụng hư không đi lại, đưa Mễ Linh về phòng của cô.
“Hừ, cứ nhất thiết phải thể hiện sức mạnh làm gì, không biết tinh thể có bị vỡ hay không.”
Rạng sáng Mễ Linh mới tỉnh dậy, Trần Lạc đã chăm sóc cô suốt đêm, thật là vất vả.
…
Mặt trời dần lên cao.
Trần Lạc rời khỏi căn cứ phụ của Mễ Linh, Hùng Văn Huệ ở phía sau nháy mắt ra hiệu.
Trần Lạc không muốn sử dụng hư không đi lại để trở về căn cứ nên bước đi chậm rãi.
Vô thức đi đến một cái hồ, Trần Lạc không quan tâm nước hồ có bẩn hay không, liền đi xuống tắm và thay quần áo.
Trong lòng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, chờ khi tóc khô, dùng hư không đi lại trở lại căn cứ.
Khi về đến sân, liền nghe thấy tiếng khóc thút thít từ trong phòng truyền ra.
Khóc cái gì?
Trần Lạc cẩn thận lắng nghe, phát hiện chính là Ngưng Sương đang khóc.
Lại xem mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết nữa à?
Mễ Lạp ở bên cạnh an ủi Ngưng Sương.
Ngưng Sương khóc to hơn:
“Tình thương của cha thật vĩ đại, ta cũng muốn có một người cha.”
Trần Lạc đi vào, cười nói:
“Ta có thể giúp ngươi hoàn thành mong muốn này.”
Ngưng Sương không thể tin nhìn Trần Lạc, hỏi:
“Thật sao?”
Trần Lạc ừ một tiếng:
“Ngươi có thể gọi ta là cha.”
Trần Lạc bị Ngưng Sương truy sát.
Còn bị cắn một nhát.
Nhìn vết cắn trên cổ Trần Lạc, Mễ Lạp giật mình, chợt nhận ra lần trước thật sự là bị cá cắn, là nàng tiên cá.
Trần Lạc mỉm cười và ngồi xuống bên cạnh Mễ Lạp.