Trần Lạc vẫy tay, Ngân Linh chạy tới, nhỏ giọng nói:
“Thầy.”
Trần Lạc khẽ mỉm cười, thích lên mặt dạy đời căn bản là bản chất con người, có người gọi hắn là thầy, trong lòng Trần Lạc cũng cảm thấy khác lạ.
Đây là học trò của mình, trong lòng Trần Lạc nhẹ nhàng hơn một chút.
Hôm qua Ngân Linh đã đi tắm, thay một quần áo mới, khôi phục lại hình dáng ban đầu.
Trần Lạc thầm nghĩ, hóa ra Ngân Linh lớn lên cũng khá xinh đẹp, vậy mà kiếp trước lại biến thành một người quái dị như thế.
Dù là ai thì khi trải qua một sự thay đổi lớn như vậy, tính tình cũng sẽ thay đổi mạnh mẽ.
Trần Lạc nói:
“Tìm một nơi yên tĩnh, ta sẽ dạy cho ngươi kỹ năng độc quyền của ta.”
Ngoại trừ năng lực bình thường ra, năng lực hơi đặc biệt một chút cũng cực kỳ khó dạy, thực ra chỉ có thể dựa vào hiểu biết.
Nó giống như một bài toán, đáp án ở ngay trước mặt ngươi, nhưng kẻ cặn bã lại hỏi đó là cái gì.
Miễn cưỡng mới có thể xem hiểu được đáp án cuối cùng.
Hai mắt Ngân Linh sáng lên, trên mặt tràn đầy chờ mong, hư không đi lại kia quả thật rất thần kỳ.
Đi đến một nơi yên tĩnh, Trần Lạc trầm ngâm một lát, nghĩ xem nên dạy như thế nào.
“Theo như ta thấy, không gian được tạo thành từ vô số nút, hư không đi lại chính là từ nút này đến nút khác, khoảng cách giữa hai nút càng dài thì mức tiêu hao dị năng càng lớn.”
“Những nút này có thể được cảm nhận rõ ràng khi ta sử dụng hư không đi lại, khi đó, ta có một loại cảm giác đặc biệt chính là bản thân có thể xây dựng một lối đi, và lập tức chuyển đổi giữa hai nút.”
“Ngươi biết chuyển đổi không gian, hẳn là không khó.”
Nút?
Ngân Linh hoang mang khi nghe thấy cái này.
“Ta không biết ngươi nói nút là ý gì, không gian chuyển đổi của ta là thay thế hai khoảng không gian với nhau, đổi A thành B, đổi B thành A.”
“Cũng cần phải đáp ứng điều kiện, nếu như có sinh vật sống, ta cũng không cách nào tiến hành không gian chuyển đổi.”
…
Chuyển đổi không gian có nguyên lý không giống hành tẩu hư không. Hơn nữa hành tẩu hư không còn có tác dụng lên chính bản thân, thế nên Ngân Linh chưa thể lí giải được nó ngay cũng là chuyện bình thường. Mà đừng nói đến chuyện không thể lí giải, kể cả Ngân Linh có lí giải được thì cũng chẳng dùng tới, bây giờ Ngân Linh mới đạt cấp 6 mà thôi. Một lát sau, Ngân Linh vẫn ngơ ngác không hiểu ra gì hết. May mà cô ấy không phải thể đột biến, nếu không thì sợ rằng sẽ bị khó chết mất. Trần Lạc nói:
“Ta sẽ dạy những cái mà ngươi biết...Đem hết những thứ ngươi biết dùng thử cho ta xem nào.”
Suýt nữa thì hắn nói lộ miệng ra rồi. Ngân Linh vừa nghe thì liền xốc lại tinh thần. Cũng đã đến lúc cô cần chứng minh bản thân không phải là phế vật rồi. Ngoài ra sư phụ giỏi như thế, những cái mà ta biết thì chắc chắn hắn cũng biết. Có sự dạy dỗ của sư phụ, nói không chừng ta có thể lí giải được sâu hơn thì sao. Cơ thể của Ngân Linh ẩn ẩn có chút trở nên mờ ảo, nhưng mà vẫn có thể nhìn rõ được. Trong miệng Ngân Linh nói gì đó, nhưng mà lại không hề có âm thanh phát ra. Ngân Linh đã đạt tới một tầng không gian hoàn toàn khác. Năng lực này có thể giúp cô tránh né được rất nhiều công kích.
Dưới trạng thái như thế này, nếu như đang ở trong trạng thái đầy dị năng thì Ngân Linh có thể duy trì liên tục khoảng trên dưới 40s. Trần Lạc híp mắt lại, hắn nắm chặt bàn tay lại, dùng toàn bộ sức lực tấn công vào vùng không gian bên cạnh Ngân Linh. Từng cơn gió mạnh do nắm đấm của hắn tạo thành làm nên những làn sóng giao động, giây tiếp theo, Ngân Linh liền bị chấn động đến mức bật ra ngoài. Khuôn mặt Ngân Linh tràn đầy vẻ kinh sợ, làm sao có thể như thế được cơ chứ? Trần Lạc lắc lắc đầu.
Giả dụ mỗi tầng không gian có vô số tầng lớp, có lẽ Ngân Linh chỉ là đã chuyển tới một cái vĩ độ không gian nông cạn nhất mà thôi. Chỉ cần có sức mạnh đủ lớn sẽ có thể làm nứt vỡ không gian, như thế là có thể làm cho Ngân Linh bị thương rồi. Nếu như không phải biết rằng Ngân Linh chịu không được, Trần Lạc đã muốn thử đấm một quyền lên thẳng người Ngân Linh để xem sao rồi. Ngân Linh không có cách nào để di chuyển cả, cô ấy chỉ có thể dùng cách này để né tránh tổn thương. Nếu như nói đến tránh né công kích thì không phải là hành tẩu hư không mạnh hơn cái này nhiều hay sao? Nhưng mà tại sao lại không dùng nổi thế nhỉ? Nếu như cải tiến một chút thì nói không chừng sẽ có hiệu quả khác đi thì sao? Trần Lạc ho khan một tiếng:
“Ngươi nói cho ta biết ngươi dùng năng lực này kiểu gì đi, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi một chút.”
Ngân Linh không hề giấu diếm gì cả:
“Ta để cho dị năng không gian bao phủ khắp toàn thân, sau đó tự giả tưởng bản thân cũng là không gian, dùng trái tim để cảm nhận sự khác biệt trong không gian.”
Là như thế ư? Trần Lạc suy nghĩ một chút, hắn muốn thử nghiệm thử xem. Giây tiếp theo, cả người Trần Lạc liền biến mất không còn bóng dáng. Cũng không phải là do Trần Lạc biết mất, mà thực ra hắn vẫn đứng yên tại chỗ. Nếu như nói Ngân Linh ở cái vĩ độ thứ nhất, vậy thig ít nhất Trần Lạc cũng phải đi tới vĩ độ thứ 3 rồi. Khi Ngân Linh dùng năng lực này, người khác vẫn có thể nhìn thấy Ngân Linh. Còn khi Trần Lạc dùng năng lực này thì cả cơ thể lập tức biến mất không còn bóng dáng.