Hai mắt Trần Lạc sáng lên, hắn bỗng nhiên có một cảm giác giống như bản thân được khai sáng vậy. Ví dụ như nếu đối phương là Hải Thần, đến lúc Hải Thân tấn công ta, thì ta cứ tóm lấy một tên đàn em của Hải Thần đem chắn trước mặt mình không phải là xong rồi à? Trước khi bị nhìn thấu thì ma thuật rất thần kì, nhưng mà sau khi đã suy nghĩ rõ ràng nguyên lí thì cảm giác nó cũng chỉ có vậy mà thôi. Thông qua sự dẫn dắt của Ngân Linh, Trần Lạc nắm vững được cách dùng khác của trục xuất hư không, từ đó cách dùng của hắn không còn giới hạn ở việc làm cho mục tiêu cút ra xa xa một chút nữa rồi.
Chuyện này thực ra rất đơn giản, nhưng mà trước khi được người khác chỉ lối thì hắn cũng chẳng có cách nào nghĩ ra được. Trên mặt Trần Lạc đem theo nụ cười, hắn xoa xoa đầu Ngân Linh. Đúng là đồ đệ tốt của ta. Ta nói chuyện với ngươi thôu mà cũng có thể giúp cho bản thân học được nhiều cái mới. Ngân Linh cảm thấy rất kinh ngạc, những thứ mà cô ấy biết thì sư phụ đều biết cả, sư phụ đúng là đỉnh thật đấy. Trần Lạc cười nói:
“Đi thôi, sư phụ giúp ngươi lấy lại mặt mũi. Bọn chúng dám bắt nạt đồ đệ của ta, ta tuyệt đối không thể tha cho chúng được.”
Hai mắt của Ngân Linh vô thức rưng rưng nước mắt, sư phụ đối với cô tốt thật đấy. Mà việc Trần Lạc ra mặt giúp Ngân Linh còn có một tầng hàm ý khác. Khu vực mà kẻ thù của Ngân Linh đang ở là khu vực mà Diệp Vũ cũng đang có mặt. Mặc dù Trần Lạc đã ra mặt cảnh cáo Diệp Vũ, nhưng mà việc này vẫn chưa thể đủ được. Là do hắn vẫn chưa lập uy ở đó. Nếu như không giết vài ba người thì làm sao lập uy được cơ chứ? Mà lúc này, Ngân Linh xuất hiện rất đúng lúc.
…
Khoảng chạng vạng tối, Trần Lạc đã tới chỗ của Cẩm Nguyên Giang. Ngân Linh thở dốc, cô bị Trần Lạc kéo đem tới đây. Ngân Linh chưa từng nghĩ tới việc trên đời này lại có người có thể nhanh tới mức như vậy. Trần Lạc giới thiệu nói:
"Đây là đồ đệ ta mới thu nhận, Ngân Linh.”
Ngân Linh lễ phép chào:
"Chú Cẩm, chú Hạ.”
Hạ Hạo Nhiên ngượng ngùng, hắn mới 25 tuổi mà đã lên chức chú rồi. Cẩm Nguyên Giang dùng ánh mắt dị thường nhìn Ngân Linh, ngươi đúng là một bước lên mây rồi đó. Trần Lạc lấy ra 8 món ăn từ dị năng không gian ra. Trước đây hắn vòn che che giấu giấu với dị năng không gian của mình, còn bây giờ trước mặt các thành viên nòng cốt hắn không hề giấu diếm gì hết nữa.
“Bây giờ Mã Ngọc không có ở đây, mọi người ăn tạm chút này đi nha.”
Ăn tạm ư? Ngươi gọi cái này là ăn tạm ư? Ngân Linh nghe vậy thì nhất thời không phân biệt được sư phụ đang nói thật hay đang khoe khoang nữa. Mấy người bọn họ cùng ngồi xuống, Trần Lạc khuyên bảo:
“Ngân Linh, chúng ta nói chuyện của chúng ta, còn ngươi cứ ăn của ngươi đi.”
Trần Lạc hỏi:
"Tiến triển bên phía các ngươi như thế nào rồi?”
Cẩm Nguyên Giang trầm giọng đáp:
"Hôm đó thủ lĩnh ra mặt cảnh cáo Diệp Vũ, Diệp Vũ đã chọn phong tỏa tin tức lại, dù sao thì chuyện cũng chẳng vẻ vang gì. Nhưng mà dưới con mắt nhìn chằm chằm của mọi người, mà căn cứ của Diệp Vũ cũng không phải là nơi mà không nằm trong tầm mắt của người khác, vậy nên cuối cùng tin tức vẫn bị truyền đi.”
Cẩm Nguyên Giang cười nói:
“Đây được coi như một quả bom lớn, nổ tan một cái tổ. Những người còn sống sót ở khu vực này có nghĩ thế nào đi nữa thì cũng không bao giờ tưởng tượng được có người dám trực tiếp đến cảnh cáo Diệp Vũ, mà người phía bên Diệp Vũ cứ thấy chúng ta thì liền tránh đi nơi khác. Nhưng mà ta không truyền tin vật tư của chúng ta đầy đủ, lương thực dư dả truyền ra ngoài. Bây giờ tiềm năng về vật tư của chúng ta quá lớn mạnh.”
Cẩm Nguyên Giang cười nói:
“Nếu như chúng ta truyền tin này ra ngoài, vậy thì sợ rằng nhân số của căn cứ chi nhánh chúng ta sẽ đột ngột tăng lên, chuyện tăng tầm khoảng hơn 1000 người là dễ như trở bàn tay, thậm chí còn có thể tăng tới 2000 3000 người ấy chứ. Mà bây giờ chúng ta ở đây mới có 500 người, nhỡ đâu mà nơi này đột nhiên bùng nổ số lượng thì rất khó kiểm soát. Thời gian gần đây chúng ta cũng mới chỉ nhận thêm khoảng hơn 70 người, mà còn chưa rõ trong số này có bao nhiêu là con mắt do người khác cắm vào nữa.”
Theo dòng thời gian trôi đi, số lượng người đạt tới cấp 6 càng ngày càng nhiều, nhất là dạo gần đây có một số lượng tinh thể cấp 6 lớn xuất hiện. Trần Lạc trầm ngâm, những gì mà Cẩm Nguyên Giang làm là đúng. Nếu như sảy ra trường hợp số lượng gián điệp trong căn cứ nhiều hơn số lượng thành viên, vậy thì thành trò cười cho người ta rồi. Trần Lạc suy nghĩ một chút:
"Chúng ta vẫn phải để cho thanh danh của chúng ta vang xa, nhưng đồng thời cũng phải nâng cao tiêu chuẩn lên. Cấp 6 là giới hạn thấp nhất, đồng thời phải có cả kiểm tra tổng hợp tư chất và kỹ năng chiến đấu nữa. Chúng ta phải nghiêm khắc kiểm tra, chờ thêm một thời gian nữa thì chúng ta sẽ chỉ thu nhận cấp 7 mà thôi. Khi nào có thành viên mới thì cứ sắp xếp đi hết về Thần Đô, sau đó chúng ta đổi thành viên cũ qua. Như vậy thì chúng ta sẽ không cần lo chuyện gián điệp nữa.”