Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 584: Chương 584: Nhiệm Vụ Hàng Ngày

Nghe xong, có người nghĩ thầm: đại ca, ta cũng không muốn phản bội đâu, nhưng mà là do cà chua xào trứng đó.

Trước mặt nhóm người mới đến này, một thành viên tinh anh khịt mũi nói:

“Ta không quan tâm địa vị trước đó của các ngươi là gì hay tại sao các ngươi lại đến Thự Quang thành, chỉ cần không gây ra bất kỳ điều gì bất lợi cho Thự Quang thành, chuyện cũ đều sẽ bỏ qua.”

Số ít các “gián điệp” nghe được lời này, trong lòng cực kỳ hưng phấn, đã hứa hẹn như vậy rồi thì còn cần lo lắng cái gì?

Tạm biệt đại ca, cảm ơn vì đã phái ta đi.

Thất Vũ ngơ ngác, đãi ngộ đối với những thành viên chính thức này có thể so sánh với rất nhiều lão đại trong căn cứ khác, khó trách lại có nhiều người chạy đến Thự Quang thành như vậy.

Đáng tiếc, con người ta lười biếng, không thích nhìn mặt người khác mà sống chứ đừng nói đến việc phải hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày.

Dựa vào khả năng của Thất Vũ ta, mỗi lần ra tay làm sao có thể không thu được mấy trăm cân gạo và rau củ chứ?

Nhiệm vụ lần này sau khi hoàn thành sẽ có thịt, một đám cặn bã, các ngươi còn nhớ thịt có mùi vị như thế nào sao?

Ta cũng muốn thử thách bản thân một lần, cao thủ số một sao, chỉ tưởng tượng đến việc có thể giết chết hắn ta thôi cũng khiến toàn thân ta run rẩy.

Đó là một loại cảm giác thành tựu.

Ngược lại ta cũng muốn xem liệu đầu của ngươi có thể giữ được dưới móng vuốt của ta không.

Ngay khi Thất Vũ đang nghĩ ngợi, liền nhìn thấy bốn người đàn ông vạm vỡ đi về phía mình.

Trong đầu Thất Vũ hiện lên một dấu hỏi, đây là làm gì vậy?

Chẳng lẽ ta bị lộ rồi sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, ta còn chưa làm gì cả.

Bốn thành viên tinh anh đẩy mấy người bên cạnh Thất Vũ ra, hai người phía trước, hai người phía sau đồng thời ấn xuống cơ thể của Thất Vũ.

Thất Vũ hoảng hốt, ta còn chưa ra tay đã bại lộ rồi?

Những người xung quanh nhanh chóng tránh ra, có chút kinh ngạc nhìn Thất Vũ, người này đã phạm lỗi gì sao?

Thất Vũ phản kháng:

“Các vị đại ca, có hiểu lầm gì rồi phải không?”

Một thành viên tinh anh vẻ mặt lạnh lùng:

“Đi theo chúng ta.”

Thất Vũ lấy lại bình tĩnh, trước tiên cứ đi theo, xem thực sự có phải bị lộ chân tướng rồi không? Chuyện này nhất định phải được làm rõ.

Khi đi ngang qua Trần Quang, Trần Quang ra lệnh:

“Đánh hắn cho đến khi hắn chịu nói ra, nếu không thì cứ đánh đến chết.”

Bắt được loại gián điệp như này, sẽ không trực tiếp giết chết hắn, mà phải tìm hiểu xem hắn tại sao lại có ác ý và ai là kẻ đứng đằng sau việc này.

Thất Vũ bị giam vào hắc lao.

Một thành viên tinh anh lạnh lùng nói:

“Nói, mục đích tiến vào Thự Quang thành là gì?”

Thất Vũ cau mày, nhiều người như vậy mà chỉ có mình ta bị bắt?

Nơi này că bản không giam giữ được ta, nhưng ta phải hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc bị lộ sơ hở chỗ nào.

Thất Vũ mỉm cười xin lỗi, nói:

“Các vị đại ca, có hiểu lầm gì không? Tiểu đề có chỗ nào làm không tốt, có chết cũng phải nói cho rõ ràng chứ, không phải sao?”

Thực tế, các thành viên tinh anh cũng không hiểu tại sao lại bắt Thất Vũ, nhưng đó là mệnh lệnh.

Một người cười nói:

“Ta khuyên tiểu tử ngươi nên thành thật nói ra sự thật, sẽ không phải chịu bất kỳ đau đớn thể xác nào, chưa bao giờ có người vào đây mà không được thu nhận, ngươi đừng ép ta mời Tường trưởng lão, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp đâu.”

Tường lão vô cùng bận rộn, nếu không phải đang ăn phân thì cũng là đang ăn phân trên đường.

Toàn thân Tưởng trưởng lão tỏa ra mùi hương của phân, nó há cái miệng sâu rộng, lè cái lưỡi màu vàng, đứng trước mặt ngươi, thực sự không có người nào dám không thu nhận.

Thất Vũ hoang mang, Tường trưởng lão là ai? Một đại cao thủ ẩn giấu?

Thất Vũ không muốn lập tức trốn đi, trừ khi cần thiết, bởi vì làm vậy tương đương với việc mọi chuyện bị bại lộ và sẽ khiến Trần Lạc cảnh giác.

Đúng lúc này, một người phụ nữ mặc đồ đen bước vào, bốn thành viên tinh anh đều bất ngờ, nhanh chóng cúi đầu cung kính.

“Hải cung phụng.”

Người đến không ai khác chính là Hải Cơ.

Bốn thành viên tinh anh sẽ không bao giờ quên cái hố sâu lớn do đòn hủy diệt của Hải Cơ để lại vào ngày cô đột phá đến cấp Vương, cái hố sâu lớn đó đến giờ vẫn còn chưa được lấp đầy.

Thất Vũ nhìn người vừa mới tới, ngây ngẩn cả người, thật đúng là người đẹp.

Còn chưa tra tấn ta mà đã dùng mỹ nhân kế rồi sao?

Chịu không nổi, căn bản chịu không nổi rồi, ha ha, tới đây đi, mau chà đạp ta đi.

Nhưng khi Thất Vũ nhìn vào mắt Hải Cơ, lập tức toàn thân chấn động.

Đôi mắt đẹp này lạnh lùng tàn nhẫn, không hiểu sao Thất Vũ lại cảm thấy linh hồn mình đang khiếp sợ khi nhìn thấy đôi mắt ấy.

Hải Cơ chỉ vào Thất Vũ hỏi:

“Đây là ai?”

Các thành viên tinh anh vội vàng nói:

“Đây là gián điệp trà trộn vào, chúng ta đang định thẩm vấn hắn?”

Hải Cơ nở một nụ cười lạnh lùng, nói:

“Thẩm vấn làm gì, trực tiếp đánh chết đi, mặc kệ mục đích của hắn là gì.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!